XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2108
- Tình trạng: Hoàn thành
Đường càng thêm trở ngại xa xôi.

Thuận dòng theo đến tận nơi,

Giữa vùng nước biếc, thấy người ở trong1.

Anh cố kiềm chế để không liên lạc với cô nữa, cũng cố gắng không nhớ về cô. Anh đang đấu tranh với chính mình và sự kiên trì chính là thắng lợi. Hôm đó đến công ty tìm Âu Vũ Trì, đáng lẽ có thể đứng dưới lầu gọi điện bảo anh ta xuống nhưng anh lại muốn thử khả năng tự kiềm chế của bản thân, liền đi lên trên. Kết quả, từ phía ngoài văn phòng nhìn vào, thấy cô cầm khuôn mải miết thêu hoa, như bị ma xui quỷ khiến, bước chân anh lại không kìm được mà bước vào.

Cô hoàn toàn không cảm thấy anh đang tiến lại gần, chỉ cặm cụi thêu từng mũi. Khuôn mặt trắng tuyết sáng long lanh như ngọc. Không gian như phảng phất mùi hương hoa nhài nhè nhẹ trên tóc cô. Anh như con ong ngửi thấy mùi hương mê hồn, không thể ngăn được mà dao động, không thể kìm được mà cứ tiến lại gần, ngày một gần, cho tới khi đến trước mặt cô.

Dường như cô đã nhận ra, đột nhiên ngẩng đầu, anh bỗng hoàn hồn, vội vàng trở về tư thế phòng bị, cố gắng để giọng nói hững hờ và tùy ý: “Thêu đẹp nhỉ!” Anh như chỉ tùy tiện ghé vào xem rồi lập tức quay người.

Lần này, anh không thể không công nhận thất bại của bản thân. Hôm sau, anh lại càng thất bại. Sau khi mở tiệc chiêu đãi một người bạn cũ từ nước ngoài trở về, xúc động nhớ lại chuyện xưa, lại uống hơi quá chén, khả năng tự kiềm chế của anh đã đổ gục trước uy lực của men rượu, không thể kiềm chế, cũng không muốn kiềm chế mà chạy đến công ty.

Thực ra anh không chắc có thể gặp cô ở đó, có lẽ cô đã về sớm nhưng anh vẫn muốn thử vận may. Cô có ở đây không? Chính anh đã tự đưa ra câu đố cho mình. Lúc ra khỏi thang máy, vì sắp có câu trả lời, trái tim anh đập mạnh.

Đưa mắt nhìn qua, văn phòng nơi cô làm việc vẫn sáng đèn, ánh đèn sáng rõ bỗng khiến anh an định. Giây phút đẩy cánh cửa văn phòng, nhìn thấy khuôn mặt cô, trái tim anh như ngừng đập.

Mượn cớ say, anh nói một vài lời xúc cảm, từng câu từng chữ đều từ tận đáy lòng nhưng cô lại không muốn nghe, chuẩn bị rời đi. Mắt trân trân nhìn cô lướt qua mình, anh quá kích động mà ôm chặt lấy. “Bạch Lộ, hôm đó ở Ariel Bay, vì sao em lại nhìn tôi?”

Nếu hôm đó không phát hiện ra ánh mắt chăm chú của cô, hẳn anh sẽ không chú ý đến cô gái mặc bộ đồ trắng ngồi bàn bên cạnh. Cô không như những cô gái xinh đẹp khiến người ta nhìn thấy đã mê, anh cũng không phải vừa gặp cô đã mến, chỉ là dần dần nảy sinh tính hiếu kỳ. Mà sự hiếu kỳ ấy chẳng khác nào bùa ngải ở Miêu Cương1, bùa được bỏ vào ngày giờ nào, ngày giờ đó anh sẽ vướng phải độc tình.

Vùi mặt vào mái tóc dài phảng phất hương hoa nhài của cô, anh không khống chế nổi bản thân mình nữa. “Bạch Lộ, anh thích em mất rồi.”

Giọng nói nhẹ nhàng như hơi thở, thay vì nói cho cô, chẳng thà coi là nói với chính mình. Đương nhiên cô đã nghe rõ, dùng sức đẩy anh ra, bỏ chạy như chú thỏ trắng đang hoảng sợ. Anh biết không nên nói với cô câu này. Nói rồi thì kết quả sẽ là như vậy, làm cô hoảng sợ mà bỏ chạy. Mà hậu quả lại tồi tệ hơn anh tưởng. Ngay ngày hôm sau, cô lập tức nộp đơn xin nghỉ việc, muốn chạy trốn khỏi anh, càng xa càng tốt.

Anh lập tức gọi điện cho cô. Sợ cô thấy số mình không bắt máy, anh mượn di động của một người bạn. Anh tìm cách giải thích với cô, rằng chuyện tối qua chỉ vì say rượu nên thất lễ, bảo cô đừng nghỉ việc, cũng hứa sẽ không đến quấy rầy cô nữa. Nhưng giọng nói của cô vô cùng kiên quyết, còn nói hai người từ nay về sau tốt nhất đừng gặp mặt. Chưa nói xong, đột nhiên nghe thấy tiếng thét thất thanh của cô, tiếp theo là tiếng va chạm gần như chọc thủng màng nhĩ anh. Ngay sau đó, điện thoại bị ngắt. Tiếng “tút tút” liên hồi khiến anh vô cùng lo sợ. Đã xảy ra chuyện gì? Cô ấy gặp phải chuyện gì rồi?

Không thể gọi vào di động của cô, trái tim anh như bị bóp nghẹt, chạy khắp nơi tìm kiếm như một kẻ điên. Âu Vũ Trì biết tin gọi đến bảo anh đừng sốt ruột, nhưng sao anh có thể không sốt ruột chứ, anh đang lo lắng đến mức sắp phát điên. Tìm đến từng bệnh viện hỏi thăm có cô gái nào được đưa vào cấp cứu vì tai nạn giao thông không, thậm chí còn vào nhà xác của một bệnh viện nhận diện thi thể của một cô gái trẻ không rõ thân phận vừa mất mạng vì tai nạn giao thông. Giây phút lật tấm vải trắng lên, trái tim anh như ngừng đập. Đến khi nhìn thấy gương mặt xa lạ, anh mới thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa được đại xá.

Chạy khắp nơi mà vẫn không tìm thấy cô, lúc anh sắp rơi vào tuyệt vọng, Thiệu Dung gọi điện báo cô đã trở về bình an. Anh chạy đến nhà Thiệu Dung nhanh nhất có thể. Sau khi nhìn thấy cô, trái tim đang treo lơ lửng mới trở về lồng ngực, nhưng vẫn chưa hết sợ hãi mà đập loạn.

Sau khi Chương Minh Viễn đến, Thiệu Dung mượn cớ đi ra ngoài, cho họ không gian riêng để nói chuyện. Bạch Lộ lặng lẽ nhìn anh, chẳng nói gì. Anh cũng nhìn cô rất lâu, không lên tiếng, mày nhíu chặt, ánh mắt vừa đau đớn vừa bất lực. Có lúc, đôi môi anh mấp máy như định nói nhưng lại thôi, sau đó lấy một điếu thuốc, châm lửa hút.

Prev 1 ... 85 86 87 88 89 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.001630