Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2105
- Tình trạng: Hoàn thành
Bạch Lộ nhìn anh hút hết nửa điếu thuốc, nhẹ nhàng nói: “Sau này anh đừng hút thuốc nữa, không tốt cho sức khỏe.” Ngập ngừng một lúc, cô nói thêm: “Đây là em quan tâm anh đấy!”

Giọng nói của cô nhẹ là vậy nhưng Chương Minh Viễn nghe mà chấn động con tim. Anh thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải mình đã nghe nhầm. Mắt mở to nhìn cô, anh muốn chứng thực những lời vừa được nghe qua ánh mắt và biểu cảm của cô.

Bạch Lộ đón ánh nhìn của anh, không trốn tránh. Bốn mắt gặp nhau, hai đôi đồng tử in rõ hình bóng của đối phương như sự tồn tại duy nhất. Mặc dù chẳng nói lời nào nhưng thiên ngôn vạn ngữ đều viết đầy trong đáy mắt cô.

Chợt hiểu ra, niềm hạnh phúc không thể nói dâng đầy trong trái tim Chương Minh Viễn. Dập điếu thuốc trong tay rồi vứt đi, anh bước nhanh về phía Bạch Lộ, dùng sức ôm cô vào lòng, khom người, cuồng nhiệt hôn cô trong niềm hạnh phúc vô biên.



Chương 4:



Lịch đã lật sang tháng Mười hai. Thời gian một năm lại tiến gần về cuối.

Bắc Kinh tháng Mười hai vừa khô vừa lạnh, gió rất lớn, thổi vào người như cắt da cắt thịt. Muốn ra đường, găng tay, khăn quàng, mũ len… một thứ cũng không thể thiếu.

Tại một cửa hàng bán tranh thêu chữ thập, Bạch Lộ chuẩn bị tan làm. Khi cô còn đang mặc áo khoác, đeo găng tay, bà chủ đã đứng bên cạnh, cười tít mắt. “Xe của bạn trai cô đã đến trước cửa rồi. Cậu ấy thật tốt với cô, ngày nào cũng đưa đón đúng giờ.”

Cô nhân viên đến thay ca nhìn chiếc xe nhãn hiệu nổi tiếng mà vô cùng ngưỡng mộ, lần thứ n biểu lộ vẻ khó hiểu: “Bạch Lộ, tôi thực chẳng hiểu cô có một người bạn trai vừa có tiền lại vừa yêu mình đến vậy, sao còn phải đến đây làm? Tôi mà là cô thì đã nghỉ việc ở nhà hưởng phúc rồi.”

Bạch Lộ mỉm cười không nói, quần áo, nón mũ đầy đủ liền kéo cửa ra về. Chương Minh Viễn xuống xe mở cửa cho cô, thuận tay véo véo quần áo cô đang mặc, cất giọng ân cần: “Trời rất lạnh, em phải mặc thêm nhiều quần áo, cẩn thận cảm lạnh đấy!”

Cô thực sự đã mặc đủ nhiều rồi, người tròn quay, nếu mặc thêm nữa chắc cô sẽ thành chim cánh cụt mất. Nhưng anh chẳng thèm để ý, mỗi lần xem dự báo thời tiết, chỉ cần nhiệt độ xuống một thấp hơn một tí là lại dặn dò cô mặc thêm quần áo. Anh quan tâm cô đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Âu Vũ Trì từng kinh ngạc mà nói rằng: “Chưa thấy cậu ấy tốt với người con gái nào như vậy!”

Lúc đó, trong lòng cô khẽ rung động, bất giác hỏi: “Đối với vị hôn thê của anh ấy thì sao?”

Hỏi ra mới thầm hối hận vì lỡ miệng, cô biết mình đã hỏi một câu không nên hỏi. Âu Vũ Trì trả lời nửa vời: “Cậu ấy đối với Tinh Tử cũng không tệ. Có điều…”

Anh ta không nói tiếp, chỉ lắc đầu cười khổ.

Tinh Tử - Bạch Lộ nhẩm cái tên này, cảm thấy áy náy: “Xin lỗi, giờ tôi và Chương Minh Viễn đang bên nhau, nhưng tôi sẽ không giành anh ấy với cô đâu. Tháng Mười năm sau, tôi sẽ trả anh ấy lại cho cô.”

Bạch Lộ đã từng rất cố gắng, rất vất vả để chạy trốn khỏi Chương Minh Viễn, nhưng rốt cuộc vẫn không thể trốn được, cũng không muốn trốn nữa. Cuộc sống rất ngắn ngủi, có thể chỉ trong chớp mắt đã qua đi, nếu đã như vậy, sao cô phải khổ sở kìm nén bản thân?

Giây phút này, không nghĩ về quá khứ, không hỏi về tương lại, cô chỉ muốn nắm lấy hiện tại.

Thiệu Dung cũng không còn phản đối. Sau khi chứng kiến Chương Minh Viễn kiếm tìm Bạch Lộ đến thất hồn lạc phách, cô vô cùng cảm động. “Dù thế nào, một người đàn ông có thể để em trong tim như vậy, dù có phải tan nát trái tim vì anh ta cũng đáng.”

Bạch Lộ cũng nghĩ vậy, Chương Minh Viễn là người đàn ông đáng để cô hy sinh trái tim mình. Không quan tâm thiên trường địa cửu, chỉ quan tâm những gì đang có. Có một người đàn ông như vậy, cho dù không thể ở bên nhau đến lúc bạc đầu cũng là một trải nghiệm hạnh phúc. Đến khi già đi, quay đầu nhìn lại, trong ký ức từng có anh, nỗi sầu trong tim cũng trở nên ngọt ngào.

Bạch Lộ lại dọn về căn hộ của Chương Minh Viễn. Sau khi đến với anh, những chuỗi ngày gỉ sét của cô lại nảy mầm xanh biếc. Mỗi ngày đều đẹp đẽ, tươi mới. Cô rất vui, dù biết niềm hạnh phúc ấy là vay mượn, hay nói cách khác là đánh cắp, nhưng suy cho cùng, giờ phút này, cô đang rất hạnh phúc. Kiếp phù du hận dài mà vui ngắn, cho nên phải vui hết mình khi còn có thể.

Chương Minh Viễn muốn cô quay về công ty làm việc nhưng cô khăng khăng không chịu mà đến cửa hàng bán tranh thêu chữ thập làm nhân viên. Hôm đó, lẽ ra cô đến để đóng khung bức tranh vừa thêu xong, thấy có thông báo tuyển nhân viên, cô chẳng nghĩ ngợi mà lập tức muốn xin vào. Bà chủ có vẻ không tin. “Cô Bạch, lương ở đây ít hơn công việc văn phòng của cô rất nhiều.”

“Tôi biết, không sao cả, tôi thích thêu tranh chữ thập.

Công việc văn phòng làm nhiều cũng chán, muốn đổi sang một công việc khác xem sao!”

Bây giờ Bạch Lộ chỉ muốn kiếm chỗ nào đó để làm, không cần cố gắng thích nghi với hoàn cảnh và các mối quan hệ mới, cũng không cần lao tâm lao lực đầu tư vào công việc, làm nhân viên cửa hàng là lý tưởng nhất. Sau này, nếu muốn nghỉ, cô có thể đi bất cứ lúc nào.

Chương Minh Viễn không ngờ cô lại đến cửa hàng tranh thêu làm việc. Cô nói là vì sở thích. Anh rất nghiêm túc nói với cô: “Nếu em thích, vậy tự mở một cửa hàng đi! Để anh bảo người thay em lo liệu.”

Prev 1 ... 86 87 88 89 90 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000410