Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2106
- Tình trạng: Hoàn thành
Cô vội vã xua tay. “Không cần, em chỉ thích thêu tranh chữ thập thôi, bảo em mở cửa hàng làm kinh doanh thì em không có hứng.”

Anh cười. “Anh phát hiện em và anh giống nhau, thích một số thứ không thực tế.”

Cô cũng cười. “Em nghe người ta nói, anh trai và chị gái của anh đạt được rất nhiều thành tích trong giới kinh doanh và chính trị. Độc có mình anh, kinh doanh, chính trị đều không thích.”

Nói đến chuyện này, anh tỏ vẻ chán nản. “Ông già anh vì điều này mà nói anh toàn làm những việc không chính đáng, còn nói nếu không phải tim ông khỏe thì có lẽ đã bị anh làm cho tức chết từ lâu.”

Cô lại thấy hứng thú. “Vậy anh làm việc không chính đáng như thế nào, kể em nghe đi!”

“Chuyện này kể ra dài dòng lắm!”

Làm con út trong gia đình, Chương Minh Viễn từ nhỏ đã nhận được sự yêu chiều từ cha mẹ và anh chị. Sự yêu chiều này đã nuôi dưỡng thành tính cách thích gì làm nấy của anh. Những trò nghịch ngợm hồi nhỏ không nói làm gì, đến khi bước vào tuổi nổi loạn càng khiến người khác phải đau đầu, chẳng hạn như ở trường không cho phép nam sinh để tóc dài, anh càng để. Giáo viên nói không cắt tóc không được vào lớp học, anh liền cạo đầu trọc lốc. Tóm lại là làm hết cái cực đoan này đến cái cực đoan khác.

Thời cấp hai, anh mê chơi điện tử, ngày nào cũng chơi đến quên ăn quên ngủ, trò nào rơi vào tay anh cũng nhanh chóng có thể chơi đến trình độ nhập quỷ xuất thần. Có lần chơi hăng say đến nỗi quên cả đi thi, lên mạng cùng cao thủ “hoa sơn luận kiếm” mất một ngày một đêm. Cha anh giận đến đỏ mặt tía tai, suýt cho anh một cái tát nhưng bị mẹ anh ra sức ngăn lại. “Con nó lớn đến thế này rồi, đánh thì cũng có tác dụng gì chứ! Cứ để tôi từ từ khuyên bảo nó.”

Lên lớp mười, anh không còn mê điện tử nữa, lại cuồng nhiệt, mê mẩn Rock & Roll, đến nỗi chẳng buồn đến lớp, cả ngày cùng đám bạn có chung sở thích lập thành nhóm nhạc, nào là diễn tập, nào là biểu diễn, tràn đầy nhiệt huyết… Việc học hành vì thế mà bị bỏ bê, trên bảng thành tích học tập là một mảng đèn lồng đỏ chói treo lơ lửng. Mẹ anh phải khuyên bảo hết nước hết cái, nói đến mòn cả miệng.

Sau một học kỳ ham mê cuồng nhiệt, anh dần đánh mất nhiệt huyết với Rock & Roll, chuyển hứng thú sang trò thám hiểm ngoài trời. Đến hè, để lại tờ giấy nhắn rồi xách bọc hành lý cùng một nhóm bạn đi du lịch Thần Nông Giá. Chuyến đi này tròn một tháng không có tin tức gì khiến người nhà đứng ngồi không yên, đang định liên hệ với cảnh sát khu vực cho người đi tìm kiếm cứu trợ, thì anh lại trở về với bộ dạng như một dã nhân. Mặt mày hớn hở, anh hào hứng kể về những gì đã trải qua trong cuộc thám hiểm, còn mẹ anh nghe xong thì khiếp sợ. “Sau này không cho phép con tham gia những hoạt động như vậy nữa!”

Năm mười tám tuổi, anh bắt đầu thích đua xe, thi lấy bằng lái xe xong lập tức đi thi lấy giấy phép đua xe. Thoạt đầu, cha mẹ chỉ coi như anh nhất thời hứng thú, chơi một thời gian chán rồi thôi, nhưng hứng thú của anh với đua xe chỉ tăng chứ không giảm. Suốt thời gian học đại học, anh tham gia thi đấu ở khắp nơi, tốt nghiệp xong thì chính thức tham gia đội đua xe chuyên nghiệp. Khi đó cha anh rất giận, bởi ông đã thu xếp xong xuôi tiền đồ gấm vóc cho con trai, nhưng cậu con trai không biết nghe lời này lại chỉ làm theo ý mình.

Cuộc đời làm vận động viên đua xe chuyên nghiệp của Chương Minh Viễn kéo dài đến lần tai nạn nghiêm trọng cách đây hai năm. Đại nạn không chết nhưng cơ thể từng bị thương nặng của anh không thể tham gia những môn thể thao mạo hiểm như vậy nữa, chỉ còn biết từ bỏ trong nuối tiếc. Người nhà anh thì lại thở phào nhẹ nhõm, cha anh nói: “Rất tốt, con không đua xe nữa, giờ cha có thể ngủ ngon rồi.”

“Em nói xem, anh có bị coi là làm việc không chính đáng không?”

Bạch Lộ không suy nghĩ mà lập tức lắc đầu. “Không, anh chỉ đang làm việc mà anh thích làm.”

Việc thế nào mới gọi là chính đáng? Nhất định phải đi theo con đường làm quan lại hoặc kinh doanh mới được coi là chính đáng sao? Lẽ nào làm việc mình thích thì không được? Chỉ cần bản thân yêu thích, vậy thì đó cũng là việc chính đáng.

Anh mỉm cười, hôn cô một cái thật kêu. Trên người anh phảng phất mùi hương của gốm bởi anh vừa từ phòng làm gốm ra, đây là thú vui hiện tại của anh. Những món đồ bày trong thư phòng, cô đã từng nghĩ là anh sưu tập, giờ mới biết đó là những tác phẩm của anh. Với niềm đam mê mới này, người nhà anh đều hưởng ứng. Hiện giờ, yêu cầu của người thân với anh không cao, chỉ cần không chơi những trò nguy hiểm nữa là được.

Bạch Lộ ủng hộ tất cả những sở thích của Chương Minh Viễn dù nó có thực tế hay không, chỉ cần anh thích là được. Sinh mệnh con người chỉ có một lần, có thể làm những việc mình thích là điều vô cùng may mắn. Nếu anh muốn làm những điều mình thích thì tại sao lại phải ngăn cản chứ? Một ngày từ sáng đến tối ngồi trong phòng họp hay bàn đám phán thì có gì vui?

Prev 1 ... 87 88 89 90 91 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000411