The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2102
- Tình trạng: Hoàn thành
Chỉ có điều, cô cũng không muốn để anh lái xe nữa. Mặc dù vụ tai nạn kia được anh kể nhẹ đi rất nhiều nhưng cô nghe mà vẫn thấy sợ hãi. Một bàn tay cô bất giác xoa nhẹ vào bụng bên trái của anh, phần lá lách vốn nằm ở chỗ này đã bị cắt, chính là một trong những hậu quả mà vụ tai nạn đó để lại. Cô bỗng thấy xót xa.

Dường như đoán được cô đang nghĩ gì, bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng đặt lên bàn tay bé nhỏ của cô. “Giờ đã không sao rồi!”

Giờ đã không sao rồi, nhưng năm đó, vụ tai nạn đã khiến anh gãy xương, ổ bụng và các cơ quan nội tạng cũng bị tổn thương ở những mức độ khác nhau. Không chỉ phải nằm viện nhiều tháng, sau khi ra viện còn phải tĩnh dưỡng hơn nửa năm mới hồi phục. Cô nhìn những vết sẹo trên người anh, tim đau thắt lại.

“Sau này anh không được lái xe nhanh nữa, thực sự quá nguy hiểm!”

“Anh biết rồi, sẽ không thế nữa đâu, để em và mọi người bớt lo lắng. Lần đó anh cứ tưởng em bị tai nạn, sợ đến nỗi tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lúc đó mới biết cảm giác của mọi người trong nhà khi nghe tin anh gặp nạn. Anh sẽ không khiến những người quan tâm anh phải lo lắng vì mình nữa.”

Cô dụi đầu vào ngực anh. “Anh biết là tốt rồi!”

Đôi tay anh càng ôm chặt lấy cô, cười hỏi: “Anh muốn hỏi em một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Em bắt đầu thích anh từ khi nào?”

Hai gò má cô ửng đỏ, không đáp mà hỏi lại: “Thế anh bắt đầu thích em từ khi nào?”

Anh nghiêm túc trả lời: “Anh cũng không biết nữa. Anh chỉ biết từ khi em chuyển đi, anh rất nhớ em. Chạy ra nước ngoài một tháng, muốn cắt đứt nỗi nhớ nhung này, cuối cùng vẫn bất lực.”

Giọng nói của cô nhẹ nhàng: “Em cũng vậy, sau khi chuyển đi mới phát hiện mình luôn nhớ anh, không quên được anh.”

Khi còn ở cạnh nhau cô hoàn toàn không biết, sau khi xa rồi mới chợt hiểu ra. Thì ra, anh đã ở trong tim cô tự lúc nào, như một dấu ấn hằn sâu trong trái tim. Cô từng tìm cách xóa đi nhưng nó đã gắn liền với máu thịt, không cách nào cắt bỏ.

Anh không hỏi nữa, cũng chẳng nói thêm gì, cúi đầu khẽ hôn lên má cô, đôi môi căng mọng mang theo hơi thở ấm áp. Cô nhắm mắt, cảm nhận từng nụ hôn dịu nhẹ như mưa xuân rơi trên đôi gò má, cuối cùng là một nụ hôn môi thật dài…

Sáng sớm dậy đánh răng, Bạch Lộ không cẩn thận đưa bàn chải vào sâu quá, bất ngờ bị một trận nôn khan.

Chương Minh Viễn còn đang lơ mơ trên giường, nghe tiếng nôn khan của cô đột nhiên tỉnh dậy, chạy vào nhà vệ sinh, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa có chút vui mừng: “Em sao thế?”

Cô nôn khan vài cái rồi thôi, vừa súc miệng vừa lắc đầu, nói: “Không có gì. Anh mau ngủ tiếp đi, cẩn thận kẻo bị nhiễm lạnh!”

Anh lại kéo cô cùng về giường, chiếc chăn ấm áp quấn lấy cơ thể họ. Anh ôm cô, hỏi lại lần nữa bằng vẻ căng thẳng và phấn khởi: “Em sao thế? Có phải…”

Biết anh định hỏi điều gì, cô không muốn anh hiểu lầm, vội vàng đáp: “Không có, sao có thể chứ, em vẫn đang uống thuốc tránh thai mà!”

Chương Minh Viễn bất ngờ, thì ra Bạch Lộ vẫn uống thuốc tránh thai, vậy mà anh không hay biết. Anh đang hy vọng cô sẽ mang trong mình giọt máu của anh. Thực ra anh rất muốn cùng cô sinh một đứa con, cho nên khi gần gũi cô, anh không dùng biện pháp phòng tránh nào cả. Nhưng cô rõ ràng không muốn có con với anh nên mới uống thuốc.

Chương Minh Viễn cảm thấy thất vọng, mặc dù cũng biết sự thất vọng của mình có phần ích kỷ. Anh có quyền gì mà yêu cầu cô sinh con cho anh? Anh đã có vị hôn thê khác, không thể kết hôn với cô. Hiện tại, cô chấp nhận không danh không phận ở bên anh đã là thiệt thòi cho cô lắm rồi. Anh cũng biết thời gian hai người ở bên nhau không còn nhiều nữa. Nhiều nhất là đêm trước khi anh cử hành lễ cưới, cô sẽ rời xa anh.

Có lẽ người phụ nữ khác sẽ chọn con đường tiếp tục ở bên làm bồ nhí, dù không có thân phận, nhưng sinh cho anh một đứa con dù trai hay gái thì nửa đời sau này chẳng lo thiếu thốn. Nhưng anh biết, cô sẽ không bao giờ làm vậy, anh cũng không có mặt mũi nào mà đưa ra yêu cầu đó. Đến giờ anh vẫn nhớ lần cô say rượu xong rồi khóc than kể lể, trong đó, câu mà cô nói nhiều nhất là: “Em muốn có một gia đình, một gia đình của riêng mình.”

Làm một cô bé mồ côi cha mẹ từ sớm, một nửa đời làm phận bèo trôi, mong muốn lớn nhất của cô chính là có một gia đình nhỏ, yên bình và hạnh phúc. Nhưng thứ mà cô muốn có nhất ấy, anh lại không thể cho cho cô, vậy thì anh có quyền gì mà yêu cầu cô sinh con cho mình? Cô tuyệt đối sẽ không đồng ý để con mình có thân phận mập mờ, không được lớn lên trong một gia đình hoàn chỉnh, lại còn phải chia sẻ cha với đứa trẻ khác. Nếu là anh, anh cũng không muốn đứa con ruột thịt của mình thiệt thòi như vậy.

Bạch Lộ đi làm. Đại Cường lái xe đưa cô đi.

Suốt dọc đường, cô đều nghĩ đến vẻ mặt căng thẳng, phấn chấn rồi lại thất vọng của Chương Minh Viễn khi nãy. Cô có thể đoán ra tâm tư trong lòng anh nhưng cô thực sự không thể đáp ứng. Một nửa cuộc đời cô đã nếm đủ nỗi khổ của cảnh không cha, không mẹ, không nhà cửa. Nếu cô có con, điều kiện trước tiên chính là phải xây dựng cho đứa bé một gia đình hoàn chỉnh và ấm áp. Cô không thể để con mình vừa sinh ra đã phải mang cái mác con rơi, sau này sẽ không tránh khỏi bị đủ loại ánh mắt cùng những lời dị nghị quấy rầy.

Prev 1 ... 88 89 90 91 92 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.001764