The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2100
- Tình trạng: Hoàn thành
Hôm nay, việc kinh doanh ở cửa hàng rất tốt, không ít khách hàng đến chọn mua và học cách thêu chữ thập. Nhiệm vụ của Bạch Lộ là dậy họ những kỹ thuật cơ bản, nếu rảnh rỗi, cô cũng ngồi bên cạnh thêu cùng họ.

Buổi chiều, bà chủ lại nhập thêm một lô hàng mới, bức nào cũng xinh đẹp, tinh xảo. Cô vừa ý một chiếc vỏ gối ôm hình chú cún. Chương Minh Viễn tuổi Tuất, cô muốn thêu một đôi gối hình chú cún tặng anh. Cô đã thêu rất nhiều thứ nhỏ nhặt cho anh, như bao đựng đi động, ví tiền, bao chữ “phúc”…, lần này sẽ thêu thứ gì to hơn.

Sau khi tan làm, Chương Minh Viễn đến đón cô, cô ôm đôi gối lên xe, thích thú khoe với anh, hỏi anh có thích không. Anh vừa nhìn đã cười. “Trông con nít vậy!”

Cô cũng cười, để lộ đôi má lúm đồng tiền nhỏ xinh như nụ hoa nhài, giả vờ giận dỗi. “Con nít mới đáng yêu chứ!”

Nhìn nét mặt vui tươi của cô, anh đành gật gật đầu. “Được, con nít thì con nít, chỉ cần là đồ em thêu anh đều thích.”

Bạch Lộ rất chuyên tâm vào việc thêu đôi gối. Cô rất tỉ mỉ và cẩn thận, mang theo sự ngọt ngào và cả niềm chua xót, sẽ đến một ngày cô phải rời xa anh, hy vọng đôi gối này sẽ thay cô cùng anh bầu bạn trong những ngày sau khi cô ra đi. Ý nghĩ này khiến mỗi mũi kim đều mang đầy tình cảm.

Anh thường ngồi bên cạnh nhìn cô thêu, có lúc nói chuyện, có lúc không, chỉ lẳng lặng vươn cánh tay ra ôm lấy cô. Có lúc anh đột nhiên xúc động, kéo cô vào lòng hôn cuồng nhiệt. Trong lúc bất ngờ, cô không cẩn thận để kim đâm vào người anh, những giọt máu đỏ rơi trên nền vải thêu màu trắng nhưng anh cũng không để ý, chỉ ra sức hôn cô, hôn đến mức quên cả thở.

Sau cái ôm mạnh mẽ và nụ hôn ngang ngược, nóng bỏng, ánh mắt anh lại trở nên ủ rũ, mang theo chút tuyệt vọng. Anh không nói gì, cứ đăm đắm nhìn cô, nhìn đến mức cô nước mắt tràn mi. “Minh Viễn, anh đừng như vậy nữa!”

Trời ngày càng lạnh, như những năm trước hẳn đã có tuyết rồi. Nhưng từ khi vào đông, trận tuyết đầu tiên ở Bắc Kinh vẫn chưa rơi xuống.

Sáng sớm, khi Bạch Lộ chuẩn bị đi làm, Chương Minh Viễn còn đang ngủ. Trước khi ra khỏi nhà, cô rón rén quay về phòng ngủ, đắp lại chăn cho anh, rồi đứng bên giường ngắm anh giây lát. Cô rất thích nhìn anh ngủ say, yên lặng như một chú cừu bông ngoan ngoãn nơi sâu thẳm trong trong lòng cô rung động.

Cô không biết, khi cô quay người rời khỏi phòng ngủ, Chương Minh Viễn đã lặng lẽ mở mắt. Nhìn bóng dáng cô biến mất, anh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng bò dậy, mặc quần áo rồi rời khỏi nhà.

Công việc buổi sáng vẫn bình thường như mọi ngày, đến khi Âu Vũ Trì bất ngờ tìm đến cửa hàng thì sự bình thường ấy bị phá vỡ. Bạch Lộ thấy anh ta đến vô cùng ngạc nhiên, sau giây phút sững sờ lập tức đoán nhất định có chuyện gì xảy ra. Khuôn mặt cô trở nên trắng bệch. “Có phải Minh Viễn xảy ra chuyện gì không?”

Âu Vũ Trì nhíu chặt mày, nói: “Lên xe rồi hãy nói!” Bạch Lộ quên cả xin nghỉ, lập tức đi theo anh ta. Bà chủ cũng không ngăn cản. Sau khi lên xe, cô hoang mang hỏi lại: “Có phải Minh Viễn xảy ra chuyện gì không?”

Âu Vũ Trì thở dài. “Đúng là có chuyện rồi. Minh Viễn đột nhiên đòi hủy bỏ hôn ước với Tinh Tử, chị Dao đang nổi cơn lôi đình.”

Một quả đạn pháo rơi xuống người cũng không đủ chấn động bằng câu nói này, Bạch Lộ vô cùng sửng sốt. Tình cảm mà Chương Minh Viễn dành cho cô khiến cô cảm thấy có phải chết ngay lúc này cũng không có gì hối tiếc.

“Bạch Lộ, tôi thực sự không nghĩ Chương Minh Viễn lại làm chuyện này. Tôi biết cậu ấy rất yêu cô nhưng chân thành đến mức này thì thực sự ngoài dự liệu của tôi. Cậu ấy cứ như ăn phải bùa của cô vậy!”

Bạch Lộ không muốn phân bua, mà có phân bua cũng vô ích, chỉ nước mắt lưng tròng, nói: “Mọi người yên tâm, tôi sẽ khuyên anh ấy đừng làm vậy.”

“Minh Viễn thực sự không thể kích động như vậy được. Hủy bỏ hôn ước không phải là chuyện nhỏ, cho dù là cha mẹ cậu ấy hay cha mẹ Tinh Tử, cậu ấy đừng hòng qua mặt họ. Giờ Tinh Tử vẫn chưa biết chuyện của cô và Minh Viễn, chúng tôi đều giấu không cho cô ấy biết. Nếu giờ nói với cô ấy rằng muốn hủy hôn ước thì chẳng khác nào sét đánh ngang tai, cô ấy chắc chắn không chịu được.”

Bạch Lộ biết rõ và cũng có thể hiểu. Nếu đổi lại là cô, đang mong chờ vài tháng nữa sẽ cùng người mình yêu thương làm đám cưới, bỗng nhiên nghe tin phải hủy bỏ hôn ước, cô chắc chắn sẽ không chịu được. Mà ngay từ đầu cô đã không có ý định tranh giành một người đàn ông với Tinh Tử. Cho dù có giành được, trong lòng cô cũng thấy bất an.

Âu Vũ Trì đưa Bạch Lộ đi gặp Chương Minh Dao. Khuôn mặt chị ta u ám như bầu trời bị che phủ bởi mây đen, hỏi Bạch Lộ một cách không khách khí: “Ban đầu cô đã nói với tôi thế nào? Nói cô và Minh Viễn thực ra không phải có quan hệ yêu đương như chúng tôi nghĩ, sẽ không ảnh hưởng gì đến tình cảm của nó và vị hôn thê. Kết quả thì sao? Rõ ràng cô đã chuyển đi rồi, vì sao lại còn quay lại ở cùng nó? Giờ Minh Viễn cứ như ăn phải bùa của cô, dám yêu cầu hủy bỏ hôn ước với Tinh Tử. Cô rất vui đúng không? Cô có biết phá hoại hôn ước của người khác rất đáng hổ thẹn không? Cô là kẻ thứ ba đáng xấu hổ!”

Prev 1 ... 89 90 91 92 93 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000410