Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2098
- Tình trạng: Hoàn thành
Bạch Lộ sớm đã biết mình ở bên Chương Minh Viễn là không danh chính ngôn thuận, dù không muốn tranh giành với Tinh Tử nhưng rốt cuộc cô vẫn chia sẻ người đàn ông của cô ấy, cái mác kẻ thứ ba cô muốn tránh cũng không được. Chỉ có thể cúi đầu xin lỗi trong hổ thẹn: “Em xin lỗi!”

Sắc mặt Chương Minh Dao dịu lại, ngữ khí cũng nhẹ nhàng hơn: “Tôi biết cô đến với Chương Minh Viễn không đòi hỏi bất cứ điều gì, tôi mắt nhắm mắt mở cho qua, coi như để nó được thoải mái trước khi cưới. Nhưng giờ nó đã đi quá giới hạn rồi, tôi không thể để nó tùy ý như vậy được nữa. Tinh Tử đối với nó rất tốt, hồi đó, khi nó bị thương phải nằm viện đến hơn nửa năm, đều là con bé ngày đêm chăm sóc. Sao nó có thể nói chia tay là chia tay? Cô mới là người phải đi, cô phải lập tức rời khỏi nó, càng nhanh càng tốt!”

Bạch Lộ biết cuối cùng cũng có ngày cô phải rời xa Chương Minh Viễn, chỉ là không ngờ, sự ly biệt lại đến nhanh hơn cô tưởng tượng. Vốn tưởng rằng vẫn còn vài tháng nhưng xem ra bây giờ đã không thể nữa rồi. Nghĩ đến phải rời xa anh, trái tim cô lại đau thắt, nước mắt nhạt nhòa.

“Cô cũng không cần quay lại chỗ nó nữa, tôi đã đặt cho cô vé máy bay chiều nay đi Thượng Hải, hành lý mang theo và những chi phí khác đều thay cô thu xếp hết rồi. Cô hứa với tôi, sau khi rời Bắc Kinh không được liên lạc với nó nữa, càng không được phép gặp mặt nó.”

Lặng lẽ nghe, lặng lẽ rơi nước mắt, Bạch Lộ không nói gì, chỉ ngẩn ngơ như một pho tượng gỗ. Rất lâu, rất lâu sau, cô mới nói một cách khó khăn: “Em muốn… gặp Minh Viễn lần cuối.”

Sau khi tạm biệt Chương Minh Dao, Bạch Lộ đi thẳng đến phòng làm gốm của Minh Viễn. Buổi chiều anh thường ở đó làm gốm.

Căn phòng rất lớn, chia thành hai tầng, tầng trệt là khu làm gốm, những người yêu thích làm gốm thủ công ở đây hưởng thụ thú vui DIY1, có vài nghệ nhân kiệt xuất về chế tác gốm đảm nhận vai trò làm giáo viên hướng dẫn. Tầng trên là địa bàn riêng của Chương Minh Viễn. Anh thích làm một mình, không thích bị người khác làm phiền nhưng đối với Bạch Lộ, anh có thể phá lệ.

Chương Minh Viễn đã đưa Bạch Lộ đến phòng chế tác “chơi đất sét” vài lần, tay cầm tay chỉ cô cách nhào đất, kéo phôi, điêu khắc, đổ màu, đánh nhẵn… Những buổi chiều ấy, dù là ánh nắng rực rỡ hay mưa bụi mịt mùng, họ đã lãng phí biết bao nhiêu đất nặn. Hai đôi tay tùy tiện di chuyển theo cảm giác, cùng nhau làm những tác phẩm độc nhất vô nhị.

Có lần Bạch Lộ nổi hứng, lấy một nắm đất sét định nặn hình Chương Minh Viễn. Nhưng tay nghề của cô quá kém cỏi nên chỉ nặn thành hình miễn cưỡng mới có thể coi là một người đàn ông. Anh trông thấy vậy thì không nhịn được cười. “Không phải chứ, anh xấu đến thế sao?”

Sau đó anh cũng tiện tay nhào một nắm sét, nặn một bức tượng gốm nhỏ trông rất giống cô. Cô nhìn một lúc lâu, trong lòng bỗng nhiên rung động, lại vò hai pho tượng gốm vào nhau, mang đến bảo anh nặn lại. “Nặn một hình anh, một hình em.”

Anh không hiểu dụng ý của cô nhưng rất nghe lời, bắt tay vào nặn hai pho tượng gốm nhỏ, một là cô, một là anh. Cô thích thú cầm mãi hai pho tượng, ngắm nghía hồi lâu, trong lòng bỗng nghĩ đến bài Ngã nùng từ của Quản Đạo Thăng thời nhà Nguyên.

Anh của em, em của anh

Giữa chúng ta tình cực đậm đà

Cho nên nhiều khi nồng như lửa

Lấy một nắm đất sét, nặn thành hình anh, đắp thành hình em

Rồi đập phá cả hai hình chúng ta, nhào chung lại

Lại nặn thành hình anh, lại đắp thành hình em.

Trong chất đất của em có anh, trong chất đất của anh có em. Anh với em, sống thì đắp chung mền, chết thì liệm chung quách1. Một bài thơ từ thật hay! May mắn làm sao, cô cũng có một mối tình “trong chất đất của em có anh, trong chất đất của anh có em”như thế. Nhưng cũng không may, cô và anh sẽ không thể “sống thì đắp chung mền, chết thì liệm chung quách”.

Hai pho tượng này, sau khi được Chương Minh Viễn cẩn thận tráng men, nung thành một sản phẩm hoàn chỉnh, Bạch Lộ liền cất đi như bảo bối, chỉ sợ sơ sảy làm hỏng mất.

Bước vào phòng chế tác gốm ở tầng hai, khi Bạch Lộ khẽ gõ cửa, giọng nói vô cùng bực dọc và khó chịu của Chương Minh Viễn truyền đến từ phía sau cánh cửa: “Tôi đã nói rồi, không có chuyện gì thì đừng tới làm phiền tôi!”

DIY: viết tắt của “Do it yourself”.

Đứng lặng lẽ ở bên ngoài một lúc, Bạch Lộ khẽ đẩy cửa bước vào. Mùi thuốc lá ngập ngụa trong căn phòng xộc thẳng vào mặt cô. Không biết anh đã ở trong này hút bao nhiêu điếu thuốc. Anh từng hứa với cô sẽ cai thuốc, cai rượu và cũng đã cố gắng thực hiện, giờ lại trốn trong này hút nhiều đến vậy, cô biết vì sao, trong lòng bỗng chua xót đến khó tả.

Thấy cô đứng trước cửa, Chương Minh Viễn sững người, lập tức dụi tắt điếu thuốc trên tay. Trong gạt tàn đầy ắp những đầu thuốc. Trên bàn xoay hoàn toàn sạch sẽ, xem ra cả chiều nay, ngoài hút thuốc thì anh chẳng làm gì cả.

“Sao em lại đến đây?”

Cô lặng lẽ đi vào, nhìn anh, định nói gì đó rồi lại thôi. Anh thật nhạy cảm, đột nhiên nhướng mày. “Có phải chị anh đã tìm em?”

Cô gật đầu, giọng khàn đặc. “Anh không nên làm thế. Vị hôn thê của anh… Cô ấy không có tội tình gì!”

Prev 1 ... 90 91 92 93 94 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000399
XtGem Forum catalog