Nỗi đau khổ và bất lực chất chứa đầy trong mắt anh. “Anh biết như vậy không công bằng với cô ấy, nhưng anh càng nghĩ càng không có cách nào cưới cô ấy được. Anh không yêu cô ấy, dù sống cùng nhau cũng không thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu chỉ khiến cả hai đều đau khổ. Không phải sao?”
Cô không kìm được, hỏi: “Vậy vì sao lúc trước anh lại đính hôn với cô ấy?”
Vì sao lúc trước Chương Minh Viễn lại đính hôn với Tinh Tử? Là vì vụ tai nạn đó.
Chương Minh Viễn và Tinh Tử biết nhau từ nhỏ. Cha của hai người là lãnh đạo và phó lãnh đạo, làm việc cùng nhau trong một thời gian dài nên con cái của hai nhà gần như lớn lên cùng nhau. Cũng như anh, Tinh Tử là con út trong nhà. Tuổi của hai người xấp xỉ nhau nên chơi với nhau hợp hơn với những anh chị lớn. Cô là thanh mai trúc mã của anh. Khi lớn lên, cô đem lòng yêu anh nhưng anh chỉ coi cô như em gái, chưa bao giờ có cảm giác về tình yêu.
Chương Minh Viễn không có cảm giác gì với Tinh Tử nhưng tâm ý của Tinh Tử đối với anh vẫn không thay đổi. Anh nói chỉ coi cô như em gái, cô liền đi theo anh dưới danh nghĩa là em gái. Những cô gái lần lượt xuất hiện bên cạnh anh đều bị cô thản nhiên đuổi đi hết. Anh nghe được cũng mặc kệ. Đằng nào anh cũng không có tình cảm với những cô gái đó.
Về những mối quan hệ khác giới, Chương Minh Viễn như một khúc gỗ, chưa có cô gái xinh đẹp nào có sức hấp dẫn đặc biệt với anh. Từng đến, từng đi, từng hợp, từng tan, thậm chí có được hay không, anh đều rất dửng dưng. Phụ nữ không bằng Rock & Roll, điện tử, thám hiểm và đua xe… những trò đã từng khiến anh mê đắm. Đối với anh, phụ nữ có cũng được mà không có cũng được nên Tinh Tử càng thêm tự tin. Ở bên cạnh anh lúc nào cũng chỉ có cô, các mối quan hệ dù chỉ như gió thoảng qua cũng không có.
Bước ngoặt trong mối quan hệ giữa Chương Minh Viễn và Tinh Tử chính là ở vụ tai nạn đó. Sau khi xảy ra tai nạn, Tinh Tử lập tức đến bệnh viện, ngày đêm ở bên trông nom anh. Những ngày anh nằm viện, dù có hai y tá cao cấp túc trực trong phòng bệnh suốt hai mươi tư giờ, cô vẫn ngày ngày đến chăm sóc anh, sự cẩn thận và chu đáo của cô, đến những y tá được đào tạo chuyên nghiệp cũng phải há hốc miệng thán phục.
Sau vụ tai nạn, mọi người đều để ý tình cảm của Tinh Tử dành cho Chương Minh Viễn. Tất cả đều cảm thấy anh không nên phụ một người yêu mình như vậy. Bản thân anh cũng đã bị làm cho cảm động nên đã chấp nhận cô. Chỉ vì anh vẫn chưa gặp được tình yêu nên cho rằng tình yêu có thể được bồi dưỡng, cho rằng cảm động có thể từ từ chuyển hóa thành rung động, chỉ cần anh quyết tâm yêu một người con gái, anh có thể chung sống với cô ấy đến già.
Ra viện không lâu, dưới sự sắp đặt của cha mẹ hai bên, Chương Minh Viễn và Tinh Tử tiến hành lễ đính hôn. Vì khi đó anh vẫn đang ngồi trên xe lăn, nghi lễ đính hôn được giản lược hết mức có thể nhưng cái gọi là “bữa tiệc rượu nhỏ” đó ít nhất cũng có vài trăm người, y phục lộng lẫy, tóc tai chải chuốt, tiếng cười nói khắp nơi... Giữa hàng trăm lời chúc phúc của mọi người, anh đeo vào tay Tinh Tử chiếc nhẫn đính hôn bằng kim cương, đôi mắt hạnh phúc của cô sáng long lanh hơn cả chiếc nhẫn.
Sau nghi lễ đính hôn không lâu, Tinh Tử đi du học ở Đại học Oxford của Anh. Nếu có thời gian, Minh Viễn sẽ bay sang thăm cô, tay trong tay đi dạo trong thị trấn nhỏ cổ kính của nước Anh. Trời vẫn xanh, tâm vẫn tĩnh, từng ngày không thay đổi.
Những tưởng chuyện tình yêu như vậy là đã định, nhưng Chương Minh Viễn không ngờ lại gặp Bạch Lộ. Cuộc sống của anh như ván cờ đột nhiên đảo lộn, loạn đến mức khiến anh không biết phải đi tiếp như thế nào.
“Nếu sớm biết gặp được em, anh sẽ không đính hôn cùng Tinh Tử. Dù thế nào đi nữa cũng tuyệt đối không.” Chương Minh Viễn nhìn Bạch Lộ, giọng nói khàn khàn, ánh mắt đầy đau khổ. Nhưng giờ hối hận liệu liệu có quá muộn? Thực ra số phận đã ra ám hiệu cho anh từ năm năm trước, nhưng khi đó anh đã không hiểu. Anh những tưởng cô gái trẻ mặc váy trắng chỉ là một đám mây tình cờ lướt qua cuộc sống của mình, hoàn toàn không biết cuộc trùng phùng năm năm sau đó sẽ làm khuấy động mặt nước hồ xuân trong trái tim anh.
Đôi mắt Bạch Lộ ngân ngấn nước. Lời kể thật dài của Chương Minh Viễn, từng từ từng chữ đều như một con dao hai lưỡi được mài sáng loáng, chỉ hơi chạm nhẹ cũng bị thương. Đây là số phận của cô sao? Cả hai người đàn ông mà cô yêu đều có thanh mai trúc mã, họ đã chiếm hết thiên thời, địa lợi, nhân hòa khiến cô không có chút ưu thế, chỉ có thể tự trách mình đến muộn mà phải chọn cách rút lui.
Cô nuốt nước mắt, nói: “Minh Viễn, đừng nói những lời “nếu mà biết trước”. Nếu trước đây anh đã chọn đính hôn với Tinh Tử, vậy thì anh phải có trách nhiệm với cô ấy. Cô ấy tốt với anh như vậy, khi đứng giữa ranh giới sống chết, chính cô ấy là người ở bên anh. Dù về tình hay về lý, anh đều không thể chia tay cô ấy. Tinh Tử không có tội tình gì cả, làm như vậy quá là tàn nhẫn với cô ấy.”
Im lặng hồi lâu, giọng Chương Minh Viễn nhẹ như không thể nhẹ hơn, mang theo một nỗi bi thương sâu sắc và bất lực: “Anh biết anh làm như vậy là không đúng, hôn ước không phải trò chơi của trẻ con, không thể nói mà không làm, nhưng anh thực sự không yêu cô ấy. Người anh yêu… là em.”
Cô không kìm được, hỏi: “Vậy vì sao lúc trước anh lại đính hôn với cô ấy?”
Vì sao lúc trước Chương Minh Viễn lại đính hôn với Tinh Tử? Là vì vụ tai nạn đó.
Chương Minh Viễn và Tinh Tử biết nhau từ nhỏ. Cha của hai người là lãnh đạo và phó lãnh đạo, làm việc cùng nhau trong một thời gian dài nên con cái của hai nhà gần như lớn lên cùng nhau. Cũng như anh, Tinh Tử là con út trong nhà. Tuổi của hai người xấp xỉ nhau nên chơi với nhau hợp hơn với những anh chị lớn. Cô là thanh mai trúc mã của anh. Khi lớn lên, cô đem lòng yêu anh nhưng anh chỉ coi cô như em gái, chưa bao giờ có cảm giác về tình yêu.
Chương Minh Viễn không có cảm giác gì với Tinh Tử nhưng tâm ý của Tinh Tử đối với anh vẫn không thay đổi. Anh nói chỉ coi cô như em gái, cô liền đi theo anh dưới danh nghĩa là em gái. Những cô gái lần lượt xuất hiện bên cạnh anh đều bị cô thản nhiên đuổi đi hết. Anh nghe được cũng mặc kệ. Đằng nào anh cũng không có tình cảm với những cô gái đó.
Về những mối quan hệ khác giới, Chương Minh Viễn như một khúc gỗ, chưa có cô gái xinh đẹp nào có sức hấp dẫn đặc biệt với anh. Từng đến, từng đi, từng hợp, từng tan, thậm chí có được hay không, anh đều rất dửng dưng. Phụ nữ không bằng Rock & Roll, điện tử, thám hiểm và đua xe… những trò đã từng khiến anh mê đắm. Đối với anh, phụ nữ có cũng được mà không có cũng được nên Tinh Tử càng thêm tự tin. Ở bên cạnh anh lúc nào cũng chỉ có cô, các mối quan hệ dù chỉ như gió thoảng qua cũng không có.
Bước ngoặt trong mối quan hệ giữa Chương Minh Viễn và Tinh Tử chính là ở vụ tai nạn đó. Sau khi xảy ra tai nạn, Tinh Tử lập tức đến bệnh viện, ngày đêm ở bên trông nom anh. Những ngày anh nằm viện, dù có hai y tá cao cấp túc trực trong phòng bệnh suốt hai mươi tư giờ, cô vẫn ngày ngày đến chăm sóc anh, sự cẩn thận và chu đáo của cô, đến những y tá được đào tạo chuyên nghiệp cũng phải há hốc miệng thán phục.
Sau vụ tai nạn, mọi người đều để ý tình cảm của Tinh Tử dành cho Chương Minh Viễn. Tất cả đều cảm thấy anh không nên phụ một người yêu mình như vậy. Bản thân anh cũng đã bị làm cho cảm động nên đã chấp nhận cô. Chỉ vì anh vẫn chưa gặp được tình yêu nên cho rằng tình yêu có thể được bồi dưỡng, cho rằng cảm động có thể từ từ chuyển hóa thành rung động, chỉ cần anh quyết tâm yêu một người con gái, anh có thể chung sống với cô ấy đến già.
Ra viện không lâu, dưới sự sắp đặt của cha mẹ hai bên, Chương Minh Viễn và Tinh Tử tiến hành lễ đính hôn. Vì khi đó anh vẫn đang ngồi trên xe lăn, nghi lễ đính hôn được giản lược hết mức có thể nhưng cái gọi là “bữa tiệc rượu nhỏ” đó ít nhất cũng có vài trăm người, y phục lộng lẫy, tóc tai chải chuốt, tiếng cười nói khắp nơi... Giữa hàng trăm lời chúc phúc của mọi người, anh đeo vào tay Tinh Tử chiếc nhẫn đính hôn bằng kim cương, đôi mắt hạnh phúc của cô sáng long lanh hơn cả chiếc nhẫn.
Sau nghi lễ đính hôn không lâu, Tinh Tử đi du học ở Đại học Oxford của Anh. Nếu có thời gian, Minh Viễn sẽ bay sang thăm cô, tay trong tay đi dạo trong thị trấn nhỏ cổ kính của nước Anh. Trời vẫn xanh, tâm vẫn tĩnh, từng ngày không thay đổi.
Những tưởng chuyện tình yêu như vậy là đã định, nhưng Chương Minh Viễn không ngờ lại gặp Bạch Lộ. Cuộc sống của anh như ván cờ đột nhiên đảo lộn, loạn đến mức khiến anh không biết phải đi tiếp như thế nào.
“Nếu sớm biết gặp được em, anh sẽ không đính hôn cùng Tinh Tử. Dù thế nào đi nữa cũng tuyệt đối không.” Chương Minh Viễn nhìn Bạch Lộ, giọng nói khàn khàn, ánh mắt đầy đau khổ. Nhưng giờ hối hận liệu liệu có quá muộn? Thực ra số phận đã ra ám hiệu cho anh từ năm năm trước, nhưng khi đó anh đã không hiểu. Anh những tưởng cô gái trẻ mặc váy trắng chỉ là một đám mây tình cờ lướt qua cuộc sống của mình, hoàn toàn không biết cuộc trùng phùng năm năm sau đó sẽ làm khuấy động mặt nước hồ xuân trong trái tim anh.
Đôi mắt Bạch Lộ ngân ngấn nước. Lời kể thật dài của Chương Minh Viễn, từng từ từng chữ đều như một con dao hai lưỡi được mài sáng loáng, chỉ hơi chạm nhẹ cũng bị thương. Đây là số phận của cô sao? Cả hai người đàn ông mà cô yêu đều có thanh mai trúc mã, họ đã chiếm hết thiên thời, địa lợi, nhân hòa khiến cô không có chút ưu thế, chỉ có thể tự trách mình đến muộn mà phải chọn cách rút lui.
Cô nuốt nước mắt, nói: “Minh Viễn, đừng nói những lời “nếu mà biết trước”. Nếu trước đây anh đã chọn đính hôn với Tinh Tử, vậy thì anh phải có trách nhiệm với cô ấy. Cô ấy tốt với anh như vậy, khi đứng giữa ranh giới sống chết, chính cô ấy là người ở bên anh. Dù về tình hay về lý, anh đều không thể chia tay cô ấy. Tinh Tử không có tội tình gì cả, làm như vậy quá là tàn nhẫn với cô ấy.”
Im lặng hồi lâu, giọng Chương Minh Viễn nhẹ như không thể nhẹ hơn, mang theo một nỗi bi thương sâu sắc và bất lực: “Anh biết anh làm như vậy là không đúng, hôn ước không phải trò chơi của trẻ con, không thể nói mà không làm, nhưng anh thực sự không yêu cô ấy. Người anh yêu… là em.”


