Nước mắt kìm nén đã lâu của Bạch Lộ ồ ạt đổ xuống như thác lũ, chớp mắt đã ướt đẫm hai má.
Chương Minh Viễn đi tới ôm lấy cô, đôi cánh tay siết thật mạnh, giống như khao khát khảm cô vào trong cơ thể mình, gộp hai người thành một.
Nước mắt làm ướt cả áo anh, cô nghẹn ngào nói: “Lúc đó… vì sao lại đến khách sạn Ariel Bay chứ!”
Nếu hôm đó anh không xuất hiện, cuộc sống của cô hiện giờ sẽ thế nào? Cuộc sống của anh hiện sẽ ra sao? Nếu vậy, có phải cô và Dương Quang, anh và Tinh Tử đều cứ theo kế hoạch mà tiến hành, bước vào pháo đài nhỏ của hôn nhân?
Trên đời này vốn không có chữ “nếu”. Vận mệnh thản nhiên dẫn dắt họ gặp nhau, quen nhau, hiểu nhau, yêu nhau, cuối cùng, kết cục sắp đặt sẵn cho họ… lại là ly biệt.
Nước mắt của Bạch Lộ như sáp nến làm nóng trái tim Minh Viễn. Anh yêu một người nhưng lại phải kết hôn với một người khác. Không lẽ cuộc sống chỉ có hai chữ “đành chịu” vậy sao? Không, anh không cam tâm, anh muốn vì chính mình và Bạch Lộ, và cũng vì hạnh phúc của Tinh Tử mà cố gắng một lần. Bởi trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu, Tinh Tử cũng sẽ không hạnh phúc, anh không thể hoàn thành trách nhiệm này.
“Bạch Lộ, anh muốn sang Anh tìm Tinh Tử một lần, nói rõ mọi chuyện với cô ấy, sau đó để cho cô ấy chọn. Anh không muốn lừa dối cô ấy, không muốn cô ấy kết hôn rồi lại trách cứ anh đã không yêu sao còn cưới, làm cô ấy không vui, không hạnh phúc. Nếu cô ấy vẫn kiên quyết đòi kết hôn, vậy anh cũng chẳng còn gì để nói.”
Bạch Lộ hơi phân vân. “Như vậy có ổn không? Cô ấy sẽ không chấp nhận đâu. Cô ấy còn chẳng biết anh bây giờ đang ở bên em.”
“Nhưng anh không thể lừa dối cô ấy cả đời được. Cho dù anh chia tay em, kết hôn cùng cô ấy nhưng cuộc hôn nhân này không có tình yêu, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ cảm nhận được điều này. Thay vì chờ tới lúc nghe cô ấy trách rằng đã bị anh lừa, anh nguyện nói hết mọi chuyện trước khi cưới, để cô ấy cân nhắc và chọn lựa, xem có muốn kết hôn với anh, một người đàn ông mà trong tim anh ta có người con gái khác hay không. Anh cảm thấy như vậy là công bằng nhất với cô ấy, có muốn kết hôn với anh không, tất cả tùy thuộc vào quyết định của cô ấy.”
Bạch Lộ không tỏ ra phản đối nữa, những lời Minh Viễn vừa nói cũng có cái lý của anh. Thay vì giấu Tinh Tử chân tướng của sự việc, để cô hoàn toàn không biết gì mà đâm đầu vào một cuộc hôn nhân không có tình yêu, chi bằng cứ nói hết mọi chuyện để cô ấy tự đánh giá và quyết định. Một người đàn ông đã yêu người khác, một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, có cần thiết phải chấp nhận nữa không? Có lẽ trong giây phút biết về sự thật, cô ấy sẽ khó lòng chấp nhận nhưng cú sốc này cô không thể nào trốn tránh chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi. Nếu Tinh Tử là một cô gái có lòng kiêu hãnh, chưa chắc cô ấy sẽ cần Chương Minh Viễn nữa.
Một tia hy vọng le lói trong lòng nhưng Bạch Lộ không dám nghĩ thêm nữa. Cô không dám để bản thân mang quá nhiều hy vọng, bởi cô không chịu nổi sự thất vọng tương ứng. Cô luôn coi tình yêu với Chương Minh Viễn như một bát hoàng lương1, tỉnh lại sau giấc mộng hoàng lương2, tất cả những gì cô có được đều là ảo tưởng, ngoài một mối tình ngắn ngủi chỉ còn là hồi ức, cô chẳng còn lại điều gì.
Việc Bạch Lộ hứa với Chương Minh Dao, cô không làm được. Nói là đi gặp Chương Minh Viễn lần cuối rồi sẽ rời Bắc Kinh nhưng hiện giờ cô vẫn chưa muốn đi. Cô muốn đợi kết quả Chương Minh Viễn ngả bài với Tinh Tử rồi hãy nói. Thứ nhất, dù sao đó cũng là một tia hy vọng. Thứ hai, cô vẫn muốn ở bên anh thêm một thời gian nữa.
Đương nhiên Chương Minh Dao vô cùng tức giận, hầm hầm chạy tới chất vấn Bạch Lộ nói không giữ lời. Cô cầu xin chị ta cho cô thêm một thời gian nữa. Sắp đến Noel, Chương Minh Viễn cùng cô đón Noel rồi sẽ sang Anh tìm Tinh Tử. Cô càng thêm trân trọng quãng thời gian ngắn ngủi này.
“Hãy cho em và Minh Viễn ở bên nhau qua Noel này, em cam đoan với chị, em tuyệt đối không tranh giành với Tinh Tử.”
“Không được, Minh Viễn không thể đón Noel cùng cô, nó phải sang Anh nghỉ lễ với Tinh Tử. Từ trước đến giờ luôn là vậy, năm nay cũng không thể có ngoại lệ.”
Minh Viễn dứt khoát nói với chị mình: “Năm nay em không định đi Anh đón Noel với Tinh Tử nữa. Sau Noel sẽ qua bên đó một chuyến, có một vài chuyện em muốn nói rõ với cô ấy.”
Chương Minh Dao hỏi một cách cảnh giác: “Em muốn nói gì với Tinh Tử?”
“Em muốn nói với cô ấy, em đã yêu người con gái khác rồi. Tất nhiên, dù sao em và cô ấy cũng đã đính hôn, nếu cô ấy có thể chấp nhận một người chồng không yêu mình, vậy thì em sẽ vẫn kết hôn với cô ấy.”
“Cái gì? Sao em có thể làm như vậy?”
“Sao em có thể làm như vậy? Che giấu cô ấy, dùng những lời nói dối trá để lừa gạt cô ấy thì được sao? Cuộc hôn nhân này là việc của bọn em, em nên cho cô ấy biết hôn ước đã xuất hiện nhân tố không ổn định. Mà có muốn tiếp tục duy trì nữa hay không, em để cô ấy quyết định, xem cô ấy có còn muốn cưới em, một thằng đàn ông đã yêu người khác nữa không!”
Chương Minh Viễn đi tới ôm lấy cô, đôi cánh tay siết thật mạnh, giống như khao khát khảm cô vào trong cơ thể mình, gộp hai người thành một.
Nước mắt làm ướt cả áo anh, cô nghẹn ngào nói: “Lúc đó… vì sao lại đến khách sạn Ariel Bay chứ!”
Nếu hôm đó anh không xuất hiện, cuộc sống của cô hiện giờ sẽ thế nào? Cuộc sống của anh hiện sẽ ra sao? Nếu vậy, có phải cô và Dương Quang, anh và Tinh Tử đều cứ theo kế hoạch mà tiến hành, bước vào pháo đài nhỏ của hôn nhân?
Trên đời này vốn không có chữ “nếu”. Vận mệnh thản nhiên dẫn dắt họ gặp nhau, quen nhau, hiểu nhau, yêu nhau, cuối cùng, kết cục sắp đặt sẵn cho họ… lại là ly biệt.
Nước mắt của Bạch Lộ như sáp nến làm nóng trái tim Minh Viễn. Anh yêu một người nhưng lại phải kết hôn với một người khác. Không lẽ cuộc sống chỉ có hai chữ “đành chịu” vậy sao? Không, anh không cam tâm, anh muốn vì chính mình và Bạch Lộ, và cũng vì hạnh phúc của Tinh Tử mà cố gắng một lần. Bởi trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu, Tinh Tử cũng sẽ không hạnh phúc, anh không thể hoàn thành trách nhiệm này.
“Bạch Lộ, anh muốn sang Anh tìm Tinh Tử một lần, nói rõ mọi chuyện với cô ấy, sau đó để cho cô ấy chọn. Anh không muốn lừa dối cô ấy, không muốn cô ấy kết hôn rồi lại trách cứ anh đã không yêu sao còn cưới, làm cô ấy không vui, không hạnh phúc. Nếu cô ấy vẫn kiên quyết đòi kết hôn, vậy anh cũng chẳng còn gì để nói.”
Bạch Lộ hơi phân vân. “Như vậy có ổn không? Cô ấy sẽ không chấp nhận đâu. Cô ấy còn chẳng biết anh bây giờ đang ở bên em.”
“Nhưng anh không thể lừa dối cô ấy cả đời được. Cho dù anh chia tay em, kết hôn cùng cô ấy nhưng cuộc hôn nhân này không có tình yêu, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ cảm nhận được điều này. Thay vì chờ tới lúc nghe cô ấy trách rằng đã bị anh lừa, anh nguyện nói hết mọi chuyện trước khi cưới, để cô ấy cân nhắc và chọn lựa, xem có muốn kết hôn với anh, một người đàn ông mà trong tim anh ta có người con gái khác hay không. Anh cảm thấy như vậy là công bằng nhất với cô ấy, có muốn kết hôn với anh không, tất cả tùy thuộc vào quyết định của cô ấy.”
Bạch Lộ không tỏ ra phản đối nữa, những lời Minh Viễn vừa nói cũng có cái lý của anh. Thay vì giấu Tinh Tử chân tướng của sự việc, để cô hoàn toàn không biết gì mà đâm đầu vào một cuộc hôn nhân không có tình yêu, chi bằng cứ nói hết mọi chuyện để cô ấy tự đánh giá và quyết định. Một người đàn ông đã yêu người khác, một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, có cần thiết phải chấp nhận nữa không? Có lẽ trong giây phút biết về sự thật, cô ấy sẽ khó lòng chấp nhận nhưng cú sốc này cô không thể nào trốn tránh chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi. Nếu Tinh Tử là một cô gái có lòng kiêu hãnh, chưa chắc cô ấy sẽ cần Chương Minh Viễn nữa.
Một tia hy vọng le lói trong lòng nhưng Bạch Lộ không dám nghĩ thêm nữa. Cô không dám để bản thân mang quá nhiều hy vọng, bởi cô không chịu nổi sự thất vọng tương ứng. Cô luôn coi tình yêu với Chương Minh Viễn như một bát hoàng lương1, tỉnh lại sau giấc mộng hoàng lương2, tất cả những gì cô có được đều là ảo tưởng, ngoài một mối tình ngắn ngủi chỉ còn là hồi ức, cô chẳng còn lại điều gì.
Việc Bạch Lộ hứa với Chương Minh Dao, cô không làm được. Nói là đi gặp Chương Minh Viễn lần cuối rồi sẽ rời Bắc Kinh nhưng hiện giờ cô vẫn chưa muốn đi. Cô muốn đợi kết quả Chương Minh Viễn ngả bài với Tinh Tử rồi hãy nói. Thứ nhất, dù sao đó cũng là một tia hy vọng. Thứ hai, cô vẫn muốn ở bên anh thêm một thời gian nữa.
Đương nhiên Chương Minh Dao vô cùng tức giận, hầm hầm chạy tới chất vấn Bạch Lộ nói không giữ lời. Cô cầu xin chị ta cho cô thêm một thời gian nữa. Sắp đến Noel, Chương Minh Viễn cùng cô đón Noel rồi sẽ sang Anh tìm Tinh Tử. Cô càng thêm trân trọng quãng thời gian ngắn ngủi này.
“Hãy cho em và Minh Viễn ở bên nhau qua Noel này, em cam đoan với chị, em tuyệt đối không tranh giành với Tinh Tử.”
“Không được, Minh Viễn không thể đón Noel cùng cô, nó phải sang Anh nghỉ lễ với Tinh Tử. Từ trước đến giờ luôn là vậy, năm nay cũng không thể có ngoại lệ.”
Minh Viễn dứt khoát nói với chị mình: “Năm nay em không định đi Anh đón Noel với Tinh Tử nữa. Sau Noel sẽ qua bên đó một chuyến, có một vài chuyện em muốn nói rõ với cô ấy.”
Chương Minh Dao hỏi một cách cảnh giác: “Em muốn nói gì với Tinh Tử?”
“Em muốn nói với cô ấy, em đã yêu người con gái khác rồi. Tất nhiên, dù sao em và cô ấy cũng đã đính hôn, nếu cô ấy có thể chấp nhận một người chồng không yêu mình, vậy thì em sẽ vẫn kết hôn với cô ấy.”
“Cái gì? Sao em có thể làm như vậy?”
“Sao em có thể làm như vậy? Che giấu cô ấy, dùng những lời nói dối trá để lừa gạt cô ấy thì được sao? Cuộc hôn nhân này là việc của bọn em, em nên cho cô ấy biết hôn ước đã xuất hiện nhân tố không ổn định. Mà có muốn tiếp tục duy trì nữa hay không, em để cô ấy quyết định, xem cô ấy có còn muốn cưới em, một thằng đàn ông đã yêu người khác nữa không!”

