The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2092
- Tình trạng: Hoàn thành
Chương Minh Dao giận đến tím người nhưng cũng đành bó tay chịu trận. Có lúc, chị ta quả thực không biết phải làm thế nào với cậu em cố chấp của mình. Chị ta chỉ có thể tức tối nói: “Được, vậy em cứ đi mà nói với Tinh Tử đi! Chị nói cho em biết, tốt nhất đừng có để con bé vì bị sốc mà xảy ra chuyện gì, nếu không, cha sẽ không tha cho em đâu!”

Sau khi Chương Minh Viễn có ý định nói thẳng với Tinh Tử, anh đã bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi Anh. Sắp đến Noel, nếu là trước đây, anh sẽ bay sang trước vài ngày để cùng cô đón lễ, nhưng hiện tại, anh chỉ muốn ở lại cùng

Bạch Lộ. Tất nhiên anh cũng cân nhắc đến những chuyện khác, đó là không muốn phá hủy tâm trạng vui vẻ của Tinh Tử trong thời gian nghỉ lễ. Tinh Tử rất thích Noel, ở Anh, ngày lễ này vô cùng náo nhiệt, mang đầy phong cách phương Tây.

Anh gọi điện đường dài sang Anh tỏ ý xin lỗi, nói Noel năm nay có việc, không thể qua đó với cô, nhưng có thể cùng cô đón Tết Dương lịch. Cô không hề trách anh, vẫn vui vẻ nói: “Được, vậy Tết Dương lịch anh sang cũng được, lúc đó em sẽ đi đón anh!”

Tinh Tử bình thường hơi tiểu thư nhưng trước anh, tính khí của cô lại rất dễ chịu. Lần trước, anh vì muốn trốn Bạch Lộ mà chạy ra nước ngoài dạo một vòng, tiện thể đến Oxford thăm cô. Khi đó cô đang gọi một đám bạn đến nhà chơi, căn hộ rộng rãi chen chúc đầy người. Thấy anh đến, cô vừa bất ngờ vừa mừng rỡ: “Sao anh không nói gì đã đến rồi, có phải cố ý đến kiểm tra không?”

Anh thuận theo ý cô, nói: “Đúng vậy, có tin tình báo nói rằng em ở bên này không thành thực. Là vị hôn phu của em, anh tất nhiên phải chạy đến kiểm tra một chuyến.”

Cô chỉ cười. “Ai nói em không thành thực. Còn anh, anh có lúc nào không thành thực không đấy?”

Khi đó anh lập tức nghĩ đến Bạch Lộ, tim chợt run lên, miệng lại không chịu thừa nhận. “Em còn chưa hiểu anh à? Anh lúc nào cũng thành thực, em biết anh chẳng bao giờ có hứng thú với các cô gái!”

Những lời này là nói với cô, cũng là nói với chính mình, cố ý nhấn mạnh câu cuối cùng. Anh không nên bận lòng nhớ đến Bạch Lộ, bởi anh là Chương Minh Viễn, một kẻ chưa bao giờ có hứng thú với các cô gái.

Tinh Tử càng cười tươi. “Em biết, ngoài em ra, anh chưa từng thân thiết, cũng chưa từng nghiêm túc với cô gái nào cả.”

“Đúng, ngoài em ra, anh chưa từng thân thiết, cũng chưa từng nghiêm túc với cô gái nào.”

Anh máy móc nhắc lại lần nữa, vừa nói vừa ra sức gật đầu. Dường như cái gật đầu này có thể xua đi chút tâm tư không rõ ràng đối với Bạch Lộ trong lòng anh.

Nhưng anh lại không thể làm được. Anh đã từng cố gắng kiềm chế bản thân nhưng rốt cuộc vẫn không thể. Tình cảm ẩn náu tận đáy lòng như dung nham phun trào từ lòng đất. Anh đã yêu Bạch Lộ. Anh chưa bao giờ toàn tâm toàn ý yêu một cô gái như vậy. Cô là số phận của anh - số phận trốn không được, chạy cũng không xong.

Bạch Lộ nghỉ việc ở cửa hàng tranh thêu chữ thập, cô muốn giành tất cả thời gian còn lại cho thế giới chỉ có hai người. Mấy ngày nay, họ hầu như chẳng đi đâu cả, chỉ ở nhà, nhìn nhau không biết chán.

Đêm Noel, họ nắm tay nhau đi ra ngoài, cảm nhận bầu không khí của lễ Giáng sinh. Minh Viễn định đưa cô đến một câu lạc bộ tư để đón lễ, cô lắc đầu. “Hay đến nơi bình thường một chút đi!”

Đến những nơi cao cấp như vậy, Bạch Lộ ít nhiều cảm thấy không thoải mái, hơn nữa, những người quen Chương Minh Viễn cũng nhiều, bị người ta phát hiện anh đi cùng với một người con gái không phải vị hôn thê thì cũng không hay lắm. Bản thân anh không ngại nhưng cô lại muốn nghĩ cho anh. Yêu một người là phải nghĩ cho người đó.

Anh hỏi: “Vậy em muốn đi đâu? Anh sẽ nghe lời em!” Cô nghĩ một hồi. “Chúng ta đến nhà thờ đi, đón Noel ở nhà thờ chẳng phải là lựa chọn tốt nhất sao!”

Anh mỉm cười bằng lòng. “Được, đến nhà thờ.”

Họ cùng nhau đến nhà thờ cổ kính nhất Bắc Kinh. Trong tòa kiến trúc đậm sắc thái tôn giáo, họ hòa vào đoàn người đang chào đón ngày lễ, nghe tiếng đại phong cầm1 và những bài hát về Giáng sinh, đó là bầu không khí Noel không thể cảm nhận được ở nơi khác.

Từ nhà thờ đi ra, họ vào một quán bar gần đó. Trong đây náo nhiệt lạ thường, những chàng trai, cô gái trẻ trung và thời thượng đang mặc sức chè chén say sưa. Trên sân khấu, có một ban nhạc Rock đang biểu diễn, từng ca khúc với những tình cảm mãnh liệt dâng trào, vang vọng khắp nơi.

Khi ban nhạc nghỉ giải lao, Chương Minh Viễn đột nhiên nhìn Bạch Lộ, nháy mắt, cười. “Anh chơi một bài cho em nghe nhé?”

Cô nhớ ra anh từng là một người mê Rock, gật đầu mỉm cười. “Được!”

Đại phong cầm là một nhạc cụ phát ra âm thanh bằng cách thổi một luồng khí nhất định qua các ống kim loại tùy theo kích cỡ để tạo ra từng nốt. Thông thường, loại đàn này thường có từ một đến bảy bàn phím.

Chương Minh Viễn bước lên sân khấu, thì thầm vài câu với tay chơi ghi ta, mượn được cây đàn của anh ta. Anh đứng giữa sân khấu, một chùm ánh sáng trắng như tuyết chiếu xuống làm tôn lên một dáng hình cao ráo, thẳng tắp như cây tùng. Những ngón tay thon dài lướt trên dây đàn, âm thanh hài hòa, réo rắt vang lên như tiếng suối chảy. Anh vừa đàn vừa hát, bài Cô bé Lọ Lem của Trịnh Quân.

Sao lại yêu em

Anh đang tự hỏi mình

Anh có thể từ bỏ tất cả

Hôm nay khó có thể ra đi

Em không đẹp

Nhưng em rất dễ thương.

Này cô bé Lọ Lem

Cô bé Lọ Lem của anh

Prev 1 ... 93 94 95 96 97 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.000532