- Vừa rồi nghe tiếng động, ta cứ ngỡ bằng hữu nào thâm dạ viếng thăm, chẳng ngờ là Lạc sư đệ, một chưởng vừa rồi của sư đệ đó, thấy công lực tăng tiến nhiều lắm!
Thiên Canh Thủ nói:
- Sư huynh quá lời, vài ba miếng công phu của tiểu đệ trước mặt sư huynh thì đáng gì?
Sư huynh nói vậy, đệ chỉ càng thêm e thẹn.
Cả hai lúc ấy cùng nhau vào phòng. Hồ Dã hỏi:
- Đêm khuya sư đệ tới hậu viện có chuyện gì thế?
Thiên Cang Thủ nói.
- Sự tình chẳng có gì to tát, tiểu đệ thấy sư huynh chẳng nên vì thằng bé mà lo lắng quá.
Sư huynh nuôi dưỡng hắn nhiều năm nay cũng đã là tốt lắm rồi. Huống chi lần này chính thằng Châu tự động bỏ đi, sư huynh cũng phái người tìm hắn coi là tận tình lắm rồi.
Hồ Dã đôi mày nhíu mặt, vẻ tư lự, nhưng không còn nôn nóng nữa.
Thiên Cang Thủ thấy sư huynh im lặng, lại nói:
- Sư huynh .....
Hồ Dã nhìn sư đệ, đáp:
- Đệ có gì cứ nói!
Thiên Cang Thủ ngập ngừng giây lát, mới nói:
- Đệ cảm thấy quan hệ giữa sư huynh với Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu Hiên không chỉ dừng lại ở cái nghĩa Kim Lan ...
Đôi mắt Hồ Dã lặp tức sinh uy, nhìn chăm vào mắt Thiên Cang Thủ hỏi nhanh:
- Đệ thấy thế nào?
Thiên Cang Thủ cố tình tránh hai ánh mắt Hồ Dã, nói:
- Không có gì.
Hồ Dã thái độ bỗng nhiên thay đổi ôn hòa đến khác thường, nhẹ giọng nói:
- Đại Xuân, về nghỉ đi? Chớ nên nghĩ ngợi mông lung.
Về phòng, nhưng Hồ Dã trong lòng mang nặng tâm sự, nên không sao chợp mắt được.
Qua một đêm suy nghĩ, phân tích lý giải vấn đề, sáng hôm sau đích thân ông ta xuất lĩnh đám thuộc hạ đi tìm khắp nơi ngoại thành Trường An. Thế nhưng tung tích của Chu Mộng Châu vẫn bặt tăm bặt dạng. Ông đành rầu rĩ trở về. Sau đó vẫn còn cho người đi tìm thêm nhiều lần, nhưng rồi vẫn không hoàn không. Chuyện dần về sau ông cũng quên dần đi, tâm sự trong lòng cũng theo đó lắng dịu xuống.
oo Lại nói, Chu Mộng Châu hôm ấy chẳng hiểu vì sao mà không nhịn nổi sự tức giận bấy lâu trong lòng mà buông ra những lời tồi tệ sau lưng Lạc Đại Xuân. Chỉ vì sợ trận đòn ác độc của lão ta mà đánh liều rời khỏi Hồ gia.
Chu Mộng Châu từ nhỏ ở trong Hồ Gia Bảo đến lớn, chỉ quanh quẩn sân trước nhà sau, nội trong mấy trăm mẫu vuông mà thôi, chứ chưa khi nào ra khỏi gia bảo.
Lần này rời khỏi Hồ gia bảo, ra khỏi thành cứ cắm đầu mà chạy, chẳng được bao xa thì không còn nhận đường xá đâu là đâu nữa, đi chừng một canh giờ thì chân mỏi bụng đói.
Nhìn thấy phía trước có vườn táo, trái đang ở độ còn xanh non, Chu Mộng Châu trèo lên cây trước hết chén một bụng no nê, rồi hái đầy một túi áo mới tụt xuống.
Thằng bé cứ theo đường trước mặt mà đi vô định hướng, đột nhiên bên đường phóng ra một bóng người. Hắn nhìn lại đã nhận ra một lão hòa thượng vận cà sa vàng. Chu Mộng Châu chừng như nhìn ra lão hòa thượng đã biết mình trộm táo, lúc áy đưa tay áo lên chùi mép, tay giữ khư khư túi táo toét miệng cười nói:
- Xin chào đại sư!
Hòa thượng hơi bị bất ngờ, khựng người lại gật đầu nói:
- Chào tiểu thí chủ!
Chu Mộng Châu thấy hòa thượng vẻ ôn hòa hiền từ, thì nghĩ:
- Người xuất gia công khổ, mình ăn trộm táo chùa không nói một tiếng thì thực thiếu quang minh chính đại, vậy làm sao xứng là hậu duệ của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm?
Nghĩ rồi, hắn hai tay lấy hết táo trong túi đưa ra trước mặt hòa thượng, ấp úng nói:
- Lão . .... đại sư ... tôi đói quá . .... nên trộm táo đại sư ...
Lão hòa thượng tròn mắt nhìn đống táo xanh trên tay hắn, rồi đưa tay xoa đầu hắn, hỏi:
- Tiểu thí chủ đói bụng, sao không về nhà ăn cơm?
Chu Mộng Châu nhớ lại chuyện rồi sáng lòng còn tức giận, nói thẳng:
- Tôi không có nhà, cũng không có bố mẹ.
Lão hòa thượng chấp tay niệm liền mấy lần "A Di Đà Phật" rồi nói:
- Táo này còn chưa chín, vừa chua vừa đắng, tiểu thí chủ ăn nó làm gì?
Chu Mộng Châu hơi thấy kỳ quái, vừa rồi hắn đã bảo vì đói bụng nên mới trộm táo mà ăn, sao lão ta chóng quên thế?
Lão hòa thượng như đọc được ý nghĩ của hắn, lấy từ trong áo ra một viên tròn đen đưa cho hắn, nói:
- Tiểu thí chủ nuốt viên này vào, sẽ không còn thấy đói!
Thực ra Chu Mộng Châu cũng vì đói quá mà ngốn táo xanh, lúc này nhìn thấy viên gì trên tay hòa thượng phảng phất hương thơm, thầm nghĩ ít nhất cũng còn ngon hơn đám táo xanh, vừa chua vừa chát kia. Nghĩ rồi hắn đưa tay đón lấy cho vào mồm nuốt ngay. Nhưng khi vào mồm thì viên thuốc ấy càng đượm hương, cổ họng sảng khoái, hắn cười tươi nói:
- Ồ, đại sư, viên đậu đen này ngon thật, đại sư có thể cho vài viên chứ?
Lão hòa thượng cười vang ha hả, nói:
- Tiểu thí chủ nuốt được một viên cũng đã là có duyên phận lắm rồi, sao lại còn tham bần ...
Chu Mộng Châu chen ngang nói:
- Tôi muốn đi thật xa tầm sư học nghệ, trong người có thêm vài viên đậu đen này thì đỡ lo đói, tương lai tôi học hành võ nghệ nổi danh Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm của cha tôi, nhất định sẽ lập miếu tạ ơn đại sư.
Lão hòa thượng gật gù, cười nói:
- A Di Đà Phật, tiểu thí chủ còn nhỏ mà đã thốt lên được tâm nguyện như vậy, hiếm ai có, hiếm có! Phật tổ nhất định phò hộ cho ngươi. Đậu đen tuy tốt, nhưng chẳng còn bao nhiêu, thí chủ đã nói thế thì cứ lấy hết. Cuộc hội ngộ hôm nay, ai dám bảo chẳng phải là hữu duyên?
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Thiên Canh Thủ nói:
- Sư huynh quá lời, vài ba miếng công phu của tiểu đệ trước mặt sư huynh thì đáng gì?
Sư huynh nói vậy, đệ chỉ càng thêm e thẹn.
Cả hai lúc ấy cùng nhau vào phòng. Hồ Dã hỏi:
- Đêm khuya sư đệ tới hậu viện có chuyện gì thế?
Thiên Cang Thủ nói.
- Sự tình chẳng có gì to tát, tiểu đệ thấy sư huynh chẳng nên vì thằng bé mà lo lắng quá.
Sư huynh nuôi dưỡng hắn nhiều năm nay cũng đã là tốt lắm rồi. Huống chi lần này chính thằng Châu tự động bỏ đi, sư huynh cũng phái người tìm hắn coi là tận tình lắm rồi.
Hồ Dã đôi mày nhíu mặt, vẻ tư lự, nhưng không còn nôn nóng nữa.
Thiên Cang Thủ thấy sư huynh im lặng, lại nói:
- Sư huynh .....
Hồ Dã nhìn sư đệ, đáp:
- Đệ có gì cứ nói!
Thiên Cang Thủ ngập ngừng giây lát, mới nói:
- Đệ cảm thấy quan hệ giữa sư huynh với Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu Hiên không chỉ dừng lại ở cái nghĩa Kim Lan ...
Đôi mắt Hồ Dã lặp tức sinh uy, nhìn chăm vào mắt Thiên Cang Thủ hỏi nhanh:
- Đệ thấy thế nào?
Thiên Cang Thủ cố tình tránh hai ánh mắt Hồ Dã, nói:
- Không có gì.
Hồ Dã thái độ bỗng nhiên thay đổi ôn hòa đến khác thường, nhẹ giọng nói:
- Đại Xuân, về nghỉ đi? Chớ nên nghĩ ngợi mông lung.
Về phòng, nhưng Hồ Dã trong lòng mang nặng tâm sự, nên không sao chợp mắt được.
Qua một đêm suy nghĩ, phân tích lý giải vấn đề, sáng hôm sau đích thân ông ta xuất lĩnh đám thuộc hạ đi tìm khắp nơi ngoại thành Trường An. Thế nhưng tung tích của Chu Mộng Châu vẫn bặt tăm bặt dạng. Ông đành rầu rĩ trở về. Sau đó vẫn còn cho người đi tìm thêm nhiều lần, nhưng rồi vẫn không hoàn không. Chuyện dần về sau ông cũng quên dần đi, tâm sự trong lòng cũng theo đó lắng dịu xuống.
oo Lại nói, Chu Mộng Châu hôm ấy chẳng hiểu vì sao mà không nhịn nổi sự tức giận bấy lâu trong lòng mà buông ra những lời tồi tệ sau lưng Lạc Đại Xuân. Chỉ vì sợ trận đòn ác độc của lão ta mà đánh liều rời khỏi Hồ gia.
Chu Mộng Châu từ nhỏ ở trong Hồ Gia Bảo đến lớn, chỉ quanh quẩn sân trước nhà sau, nội trong mấy trăm mẫu vuông mà thôi, chứ chưa khi nào ra khỏi gia bảo.
Lần này rời khỏi Hồ gia bảo, ra khỏi thành cứ cắm đầu mà chạy, chẳng được bao xa thì không còn nhận đường xá đâu là đâu nữa, đi chừng một canh giờ thì chân mỏi bụng đói.
Nhìn thấy phía trước có vườn táo, trái đang ở độ còn xanh non, Chu Mộng Châu trèo lên cây trước hết chén một bụng no nê, rồi hái đầy một túi áo mới tụt xuống.
Thằng bé cứ theo đường trước mặt mà đi vô định hướng, đột nhiên bên đường phóng ra một bóng người. Hắn nhìn lại đã nhận ra một lão hòa thượng vận cà sa vàng. Chu Mộng Châu chừng như nhìn ra lão hòa thượng đã biết mình trộm táo, lúc áy đưa tay áo lên chùi mép, tay giữ khư khư túi táo toét miệng cười nói:
- Xin chào đại sư!
Hòa thượng hơi bị bất ngờ, khựng người lại gật đầu nói:
- Chào tiểu thí chủ!
Chu Mộng Châu thấy hòa thượng vẻ ôn hòa hiền từ, thì nghĩ:
- Người xuất gia công khổ, mình ăn trộm táo chùa không nói một tiếng thì thực thiếu quang minh chính đại, vậy làm sao xứng là hậu duệ của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm?
Nghĩ rồi, hắn hai tay lấy hết táo trong túi đưa ra trước mặt hòa thượng, ấp úng nói:
- Lão . .... đại sư ... tôi đói quá . .... nên trộm táo đại sư ...
Lão hòa thượng tròn mắt nhìn đống táo xanh trên tay hắn, rồi đưa tay xoa đầu hắn, hỏi:
- Tiểu thí chủ đói bụng, sao không về nhà ăn cơm?
Chu Mộng Châu nhớ lại chuyện rồi sáng lòng còn tức giận, nói thẳng:
- Tôi không có nhà, cũng không có bố mẹ.
Lão hòa thượng chấp tay niệm liền mấy lần "A Di Đà Phật" rồi nói:
- Táo này còn chưa chín, vừa chua vừa đắng, tiểu thí chủ ăn nó làm gì?
Chu Mộng Châu hơi thấy kỳ quái, vừa rồi hắn đã bảo vì đói bụng nên mới trộm táo mà ăn, sao lão ta chóng quên thế?
Lão hòa thượng như đọc được ý nghĩ của hắn, lấy từ trong áo ra một viên tròn đen đưa cho hắn, nói:
- Tiểu thí chủ nuốt viên này vào, sẽ không còn thấy đói!
Thực ra Chu Mộng Châu cũng vì đói quá mà ngốn táo xanh, lúc này nhìn thấy viên gì trên tay hòa thượng phảng phất hương thơm, thầm nghĩ ít nhất cũng còn ngon hơn đám táo xanh, vừa chua vừa chát kia. Nghĩ rồi hắn đưa tay đón lấy cho vào mồm nuốt ngay. Nhưng khi vào mồm thì viên thuốc ấy càng đượm hương, cổ họng sảng khoái, hắn cười tươi nói:
- Ồ, đại sư, viên đậu đen này ngon thật, đại sư có thể cho vài viên chứ?
Lão hòa thượng cười vang ha hả, nói:
- Tiểu thí chủ nuốt được một viên cũng đã là có duyên phận lắm rồi, sao lại còn tham bần ...
Chu Mộng Châu chen ngang nói:
- Tôi muốn đi thật xa tầm sư học nghệ, trong người có thêm vài viên đậu đen này thì đỡ lo đói, tương lai tôi học hành võ nghệ nổi danh Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm của cha tôi, nhất định sẽ lập miếu tạ ơn đại sư.
Lão hòa thượng gật gù, cười nói:
- A Di Đà Phật, tiểu thí chủ còn nhỏ mà đã thốt lên được tâm nguyện như vậy, hiếm ai có, hiếm có! Phật tổ nhất định phò hộ cho ngươi. Đậu đen tuy tốt, nhưng chẳng còn bao nhiêu, thí chủ đã nói thế thì cứ lấy hết. Cuộc hội ngộ hôm nay, ai dám bảo chẳng phải là hữu duyên?
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

