Nói rồi lão hoà thượng lấy trong áo ra một chiếc hộp nhổ bằng ngọc bích đưa cho Chu Mộng Châu, nhìn cậu ta với cặp mắt đầy ý vị. Chu Mộng Châu nhìn lấy chiếc hộp, cúi đầu tạ ơn, rồi nhét vào túi.
Lão hòa thượng sau một hồi ngắm nhìn cậu bé, giọng ôn hòa nói:
- Tiểu thí chủ, lão nạp có một chuyện muốn phó thác cho thí chủ, chẳng biết tiểu thí chủ có đồng ý hay không?
Chu Mộng Châu ở trong Hồ gia bảo từ nhỏ, ngoài bảo chủ ra không ai đối xử với cậu ta tốt, chưa từng nghe ai nói với mình bằng giọng thân thiết như vậy. Thấy lão hòa thượng từ bi hiền hòa, thì trong lòng cảm kích, buộc miệng nói:
- Được, nhưng đại sư phải lo cái ăn cho tôi chứ?
Chu Mộng Châu nhỏ tuổi ấu trĩ, vừa rồi bị cái đói cồn cào đã gây ấn tượng mạnh, nên mới buộc miệng nói thành thực như vậy.
Lão hòa thượng xoa đầu cậu ta, gật đầu cười ha hả nói:
- Đương nhiên, đương nhiên, chẳng những lo ăn mà lo mặc nữa.
Chu Mộng Châu tròn mắt nhìn lão hòa thượng nghi hoặc, hỏi lại:
- Thực chứ? Đại sư không đùa?
- A Di Đà Phật, người xuất gia há có thể nói dối?
Chu Mộng Châu mặt đỏ lên, ấp úng nói:
- Đại sư, tôi ... tôi không phải ... nói đại sư dối ...
Lão hòa thương nói:
- Ngươi nói đi. Có đồng ý hay không?
- Đồng ý! Thế nhưng ...
- Thế nhưng gì nữa?
Chu Mộng Châu đứng sát bên người lão hòa thượng thành thực nói:
- Lão đại sư đối đãi với tôi tốt thế này, tôi không dám dối trá, nhưng nhỏ tuổi như tôi vậy thì có thể làm gì được cho đại sư?
Lão hòa thương cười nói:
- Yên tâm, hậu đại của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm thì chuyện gì làm mà không được.
Chu Mộng Châu trố mắt sáng lên nhìn lão hòa thượng hỏi:
- Đại sư sao lại biết cha tôi là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm?
- Ồ, chẳng phải vừa rồi chính ngươi nói ra đấy ư?
Chu Mộng Châu gật đầu. Quả vậy, vừa rồi cậu không nói ra thì hòa thượng này suốt đời cũng không thể biết cậu ta là hậu đại của Thiên Hạ Đê Nhát Kiếm, khi ấy cúi đầu thương cảm trong lòng, buồn buồn nói:
- Không sai, chính vừa rồi tự tôi nói ra, vậy mà quên ngay, thảo nào bọn Lạc đại thúc cứ chửi tôi là thằng đần.
- À! Lão nạp, ngược lại thấy tiểu thí chủ thông minh tuyệt đỉnh.
Chu Mộng Châu lắc đầu nói:
- Lão đại sư, hết chín phần là đại sư nhìn lầm.
- Sao biết được?
- Thì chính bọn Lạc đại thúc xưa nay chưa ai từng nói là tôi thông minh.
Lão hòa thượng mày nhíu lại cười mỉa nói:
- Là Lạc Đại Xuân? Hừ, hắn là cái thứ gì chứ?
Chu Mộng Châu cao hứng suýt nữa nhảy cẫng lên vì nhớ lại chính những chữ nãy hồi sáng mình đã nói như thế trong vươn đào. Khi còn ở trong Hồ gia, chỉ lúc nào cậu ta chửi được người khác mới cảm thấy hơi hả dạ, lúc ấy cười nói:
- Đúng nhá! Lão họ Lạc là cái thá gì? Năm xưa lão đầu sư cha tôi, cha tôi chê lão ngu, nên không thâu nhận.
Lão hòa thượng không nói gì thêm, quay đầu nhìn ra vườn táo, rồi hỏi lại:
- Tiểu thí chủ đồng ý làm giúp lão nạp một chuyện chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp dứt khoát:
- Vâng!
Lão hòa thượng chỉ tay ra ngoài rừng nói:
- Tiểu thí chủ như đã đáp ứng lời lão nạp, thì tạm thời rời khỏi đây, đến khi trời tối hãy trở lại đây.
Chu Mộng Châu ưỡn ngực, vỗ vào ngực mình mấy cái, dõng dạc nói:
- Cha tôi lúc còn tại thế rất tôn trọng tín nghĩa, xin đại sư yên tâm. Chu Mộng Châu quyết không làm thẹn mặt tiên phụ.
Lão hòa thượng nghiêm sắc mặt, nghiêm nghi nhắc lại:
- Tiểu thí chủ nhớ đấy sau khi trời tối là phải trở lại đây.
Chu Mộng Châu gật đầu lần nữa, rồi quay người bỏ đi.
Chu Mộng Châu từ nhỏ đến giờ mới có lúc tự do tự tại thế này, không còn nơm nớp lo sợ lão họ Lạc luôn sẵn sàng nện cho cậu ta những trận đòn chí tử, không phải bị nghe những lời đay nghiến lạnh lùng. Một thân một mình chạy nhảy vui chơi thỏa thích trong rừng hớn hở vô cùng.
Đến khi trời tối hẳn thì Chu Mộng Châu tìm đường lại vườn táo với một con cóc và một con chim sẻ trên tay, chân cứ nhảy cẫng lên thích thú, miệng nghêu ngao một bài đồng dao.
Cậu ta chẳng ngờ lúc rời vườn táo cứ cắm đâu chạy nhảy vui chơi, đến khi quay trở lại thì đường rất xa. Bấy giờ trời đã tối hẳn, mà chưa thấy vườn táo đâu, trong lòng nôn nóng, thầm nghĩ:
- Ta nếu trở lại chậm trễ, hỏng việc của đại sư, thì còn mặt mũi nào với cha ta nơi chín suối?
Nghĩ đến đó Chu Mộng Châu cắm đầu chạy thục mạng, chẳng ngờ càng chạy tốc độ càng nhanh, mà chẳng hề biết mệt. Cậu ta cũng không rõ nguyên cớ vì sao, nhưng trong lúc nãy thì cũng không còn lòng dạ nào mà suy nghĩ, chỉ mong chóng trở lại vườn táo.
Phải chạy thêm hơn nửa canh giờ nữa mới về đến vườn táo. Lúc nãy trời đã tối mịt, vườn táo chỉ một màu đen xì, căn bản không nhìn thấy lão hòa thượng có đấy hay không.
Hắn thở mấy hơi dài, rồi gọi lớn, nhưng gọi mấy lần vẫn không thấy tâm hơi gì.
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Lão hòa thượng sau một hồi ngắm nhìn cậu bé, giọng ôn hòa nói:
- Tiểu thí chủ, lão nạp có một chuyện muốn phó thác cho thí chủ, chẳng biết tiểu thí chủ có đồng ý hay không?
Chu Mộng Châu ở trong Hồ gia bảo từ nhỏ, ngoài bảo chủ ra không ai đối xử với cậu ta tốt, chưa từng nghe ai nói với mình bằng giọng thân thiết như vậy. Thấy lão hòa thượng từ bi hiền hòa, thì trong lòng cảm kích, buộc miệng nói:
- Được, nhưng đại sư phải lo cái ăn cho tôi chứ?
Chu Mộng Châu nhỏ tuổi ấu trĩ, vừa rồi bị cái đói cồn cào đã gây ấn tượng mạnh, nên mới buộc miệng nói thành thực như vậy.
Lão hòa thượng xoa đầu cậu ta, gật đầu cười ha hả nói:
- Đương nhiên, đương nhiên, chẳng những lo ăn mà lo mặc nữa.
Chu Mộng Châu tròn mắt nhìn lão hòa thượng nghi hoặc, hỏi lại:
- Thực chứ? Đại sư không đùa?
- A Di Đà Phật, người xuất gia há có thể nói dối?
Chu Mộng Châu mặt đỏ lên, ấp úng nói:
- Đại sư, tôi ... tôi không phải ... nói đại sư dối ...
Lão hòa thương nói:
- Ngươi nói đi. Có đồng ý hay không?
- Đồng ý! Thế nhưng ...
- Thế nhưng gì nữa?
Chu Mộng Châu đứng sát bên người lão hòa thượng thành thực nói:
- Lão đại sư đối đãi với tôi tốt thế này, tôi không dám dối trá, nhưng nhỏ tuổi như tôi vậy thì có thể làm gì được cho đại sư?
Lão hòa thương cười nói:
- Yên tâm, hậu đại của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm thì chuyện gì làm mà không được.
Chu Mộng Châu trố mắt sáng lên nhìn lão hòa thượng hỏi:
- Đại sư sao lại biết cha tôi là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm?
- Ồ, chẳng phải vừa rồi chính ngươi nói ra đấy ư?
Chu Mộng Châu gật đầu. Quả vậy, vừa rồi cậu không nói ra thì hòa thượng này suốt đời cũng không thể biết cậu ta là hậu đại của Thiên Hạ Đê Nhát Kiếm, khi ấy cúi đầu thương cảm trong lòng, buồn buồn nói:
- Không sai, chính vừa rồi tự tôi nói ra, vậy mà quên ngay, thảo nào bọn Lạc đại thúc cứ chửi tôi là thằng đần.
- À! Lão nạp, ngược lại thấy tiểu thí chủ thông minh tuyệt đỉnh.
Chu Mộng Châu lắc đầu nói:
- Lão đại sư, hết chín phần là đại sư nhìn lầm.
- Sao biết được?
- Thì chính bọn Lạc đại thúc xưa nay chưa ai từng nói là tôi thông minh.
Lão hòa thượng mày nhíu lại cười mỉa nói:
- Là Lạc Đại Xuân? Hừ, hắn là cái thứ gì chứ?
Chu Mộng Châu cao hứng suýt nữa nhảy cẫng lên vì nhớ lại chính những chữ nãy hồi sáng mình đã nói như thế trong vươn đào. Khi còn ở trong Hồ gia, chỉ lúc nào cậu ta chửi được người khác mới cảm thấy hơi hả dạ, lúc ấy cười nói:
- Đúng nhá! Lão họ Lạc là cái thá gì? Năm xưa lão đầu sư cha tôi, cha tôi chê lão ngu, nên không thâu nhận.
Lão hòa thượng không nói gì thêm, quay đầu nhìn ra vườn táo, rồi hỏi lại:
- Tiểu thí chủ đồng ý làm giúp lão nạp một chuyện chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp dứt khoát:
- Vâng!
Lão hòa thượng chỉ tay ra ngoài rừng nói:
- Tiểu thí chủ như đã đáp ứng lời lão nạp, thì tạm thời rời khỏi đây, đến khi trời tối hãy trở lại đây.
Chu Mộng Châu ưỡn ngực, vỗ vào ngực mình mấy cái, dõng dạc nói:
- Cha tôi lúc còn tại thế rất tôn trọng tín nghĩa, xin đại sư yên tâm. Chu Mộng Châu quyết không làm thẹn mặt tiên phụ.
Lão hòa thượng nghiêm sắc mặt, nghiêm nghi nhắc lại:
- Tiểu thí chủ nhớ đấy sau khi trời tối là phải trở lại đây.
Chu Mộng Châu gật đầu lần nữa, rồi quay người bỏ đi.
Chu Mộng Châu từ nhỏ đến giờ mới có lúc tự do tự tại thế này, không còn nơm nớp lo sợ lão họ Lạc luôn sẵn sàng nện cho cậu ta những trận đòn chí tử, không phải bị nghe những lời đay nghiến lạnh lùng. Một thân một mình chạy nhảy vui chơi thỏa thích trong rừng hớn hở vô cùng.
Đến khi trời tối hẳn thì Chu Mộng Châu tìm đường lại vườn táo với một con cóc và một con chim sẻ trên tay, chân cứ nhảy cẫng lên thích thú, miệng nghêu ngao một bài đồng dao.
Cậu ta chẳng ngờ lúc rời vườn táo cứ cắm đâu chạy nhảy vui chơi, đến khi quay trở lại thì đường rất xa. Bấy giờ trời đã tối hẳn, mà chưa thấy vườn táo đâu, trong lòng nôn nóng, thầm nghĩ:
- Ta nếu trở lại chậm trễ, hỏng việc của đại sư, thì còn mặt mũi nào với cha ta nơi chín suối?
Nghĩ đến đó Chu Mộng Châu cắm đầu chạy thục mạng, chẳng ngờ càng chạy tốc độ càng nhanh, mà chẳng hề biết mệt. Cậu ta cũng không rõ nguyên cớ vì sao, nhưng trong lúc nãy thì cũng không còn lòng dạ nào mà suy nghĩ, chỉ mong chóng trở lại vườn táo.
Phải chạy thêm hơn nửa canh giờ nữa mới về đến vườn táo. Lúc nãy trời đã tối mịt, vườn táo chỉ một màu đen xì, căn bản không nhìn thấy lão hòa thượng có đấy hay không.
Hắn thở mấy hơi dài, rồi gọi lớn, nhưng gọi mấy lần vẫn không thấy tâm hơi gì.
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng


