Chu Mộng Châu do dự một lúc rồi quyết định nào vườn táo tìm lão hòa thượng, nhưng hắn mới đi vào mấy bước bỗng nghe mặt trận gió lạnh buốt thổi qua, khiến cành táo đung đưa thành tiếng. Cành vườn táo vốn dĩ bình thường, nhưng lúc này cong vòng uốn éo theo hàn phong tợ như những cánh tay quỷ vươn tới vồ lấy hắn. Chu Mộng Châu bất tri bất giác giật thót mình nhảy lùi ra sau theo bản năng. Hắn vừa kinh hoảng vừa lo sợ, một bước cũng không dám tiến lên. Qua đi đợt hàn phong thì những cành lá cũng trở lại bình thường. Hắn hít sâu vào một hơi đánh bạo bước lên mấy bước lòng nghĩ:
- Không được. Dẫu trong rừng có ma thật, ta cũng không sợ ....
Nghĩ rồi hắn lớn tiếng gọi:
- Đại sư!
Vừa gọi hắn vừa bước chân sâu vào rừng táo, nghĩ thì bạo gan bạo phổi, nhưng thực tình thì trong lòng hắn đã phát run lắm rồi. Sau mấy lần gọi, tiếng của hắn đã bất đầu run run.
Trong rừng tối om, nhưng lúc nãy hắn cũng đã quen mắt, nên có thể nhận ra lờ mờ từng gốc táo một, có điều tìm quanh một hồi vẫn không thấy nửa bóng người.
Hắn lòng càng run hơn, nhưng vẫn bấm bụng tự an ủi:
- Nào có quỷ, ta bảo là không sợ mà, người của Châu gia lẽ nào lại nhỏ gan yếu mật.
Tuy là nghĩ thế, nhưng cứ đi mấy bước là hắn lại quay đầu nhìn lại sau, xem có bóng quỷ nào bám theo sau lưng hay không. Vườn táo không lớn lắm, cho nên tìm chốc lát là đã hết vườn, nhưng thủy chung vẫn không nhìn thấy bóng dáng lão hòa thượng đâu.
Chu Mộng Châu trong lòng thầm nghĩ:
- Có lẽ đại hòa thượng nghĩ ta không quay lại nên đã bỏ đi.
Hắn cảm thấy áy náy khó chiu trong lòng, rời khỏi Hồ gia bảo hắn quyết tâm trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Anh Hùng. Vậy mà mới lần ước hẹn đầu tiên với người khác đã làm cho người ta thất vọng, hắn tự cảm thấy hổ thẹn.
Hắn ngồi dưới một gốc táo thừ người ra nghĩ ngợi theo suy nghĩ của hắn. Hồi lâu bỗng nghĩ nếu nhỡ lão hòa thượng ngủ đâu đây trong vườn táo thì sao? Hắn hy vọng như vậy, rồi đứng lên lần mò tìm dưới từng gốc táo , không còn sợ bóng tối như vừa rồi nữa. Quả nhiên qua một lúc, hắn nhìn thấy dưới gốc táo cuối vườn có một khối đen lù lù, kèm theo tiếng gáy nhẹ.
Hắn vui trong lòng, la lớn:
- Đại hòa thượng, thì ra người ở đây, hại tôi tìm muốn đứt hơi.
Vừa gọi hắn vừa chạy đến, nhưng khi khoảng cách còn chừng một trượng, hắn cảm giác thấy có một luồng kình lực cứ đẩy ngược hắn trở lại, khiến hắn cố hết sức chạy đến nhưng vẫn không sao tiến thêm được nửa bước. Hắn thấy kỳ lạ vô cùng.
Nhìn thấy khối đen tròn dưới gốc táo, đầu hắn chỉ nghĩ đó là lão hòa thượng hẹn hắn đến đêm gặp tại đây, cho nên chỉ cố sức chạy đến gặp lão hòa thượng. Thế nhưng hắn đã réo gọi mấy lần vẫn không thấy động tĩnh gì, mà chân hắn muốn chạy đến xem hư thực thế nào, thì lại bị cỗ kình lực đó cản lại. Hắn vốn trong lòng đang nôn nên, nhưng lúc này khựng người lại ngơ ngắc kèm theo nỗi nghi hoặc, hắn bất chợt run người nghĩ:
- Trời ơi, chẳng lẽ ta gặp quỷ thật?
Chỉ nghĩ đến đó, hắn cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc cột sống từ dưới lên đến não, bất giác rùng cả người. Hắn định quay đầu bỏ chạy. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng thở nhẹ kia càng thấy thở mạnh hơn, rồi một giọng nói yếu ớt vang lên hỏi:
- Tiểu thí chủ đó sao?
Chu Mộng Châu nghe đúng tiếng người mới dừng chân lại, lên tiếng hói:
- Đúng, đại hòa thượng hả?
Người kia thở gấp mấy hơi, giọng vẫn yếu ớt nói:
- Giờ mới đến, chậm chút nữa lão nạp không chờ được.
Chu Mộng Châu lúc này mới hết sợ, trên mặt ngược lại nóng bừng lên, nói:
- Lão đại sư trách tôi đó ư?
Từ gốc cây chỉ nghe máy tiếng ngáp lớn, nhưng không có tiếng đáp lại. Chu Mộng Châu cảm thấy hơi kỳ lạ hỏi:
- Lão đại sư trong người không khỏe hả?
Nhưng chờ một lúc Chu Mộng Châu vẫn không thấy lời đáp lại, hắn cử bước định đến lại gần xem lão hòa thượng thế nào, nhưng chân vừa bước là lại cảm thấy một cỗ kình lực đẩy ngược trở lại. Giọng lão hòa thượng trở nên khẩn cấp nói:
- Tiểu thí chủ, tuyệt đối không nên lại gần đây.
Chu Mộng Châu càng kỳ lạ hơn hỏi:
- Lão đại sư chẳng phải bảo tôi đến giúp người làm chuyện gì đó sao? Làm sao bây giờ không cho tôi đến gần? À, hay là thấy người tôi bốc mùi khó chiu? Được, vậy thì tôi đứng đây, có gì xin cứ dạy.
Lão hòa thượng thở một lúc, tinh thần chừng như có chút suy sụp nói:
- Ra khỏi vườn táo cứ đi thẳng về hướng nam chừng mười dặm, có một ngôi miếu nhỏ.
Trong miếu có một người câm, ngươi cứ nói với người ấy là nhanh trở về nơi cố cư Lĩnh Nam.
Chu Mộng Châu nói:
- Thì ra đại sư chỉ nhờ tôi đưa tin, chuyện thực đơn giản.
Lão hòa thượng nói:
- Còn nữa, trong Phật đường có một pho tượng La Hán bằng vàng, ngươi dùng vải bố bao lại sau đó đến thiền thất bên trái, dưới gối có một chiếc túi da, bên trong là một bức địa đồ và một tấm ngân phiếu. Ngươi cứ theo những địa danh hướng dẫn trong bản đồ, đem pho tượng La Hán ấy lần lượt đến cho phương trượng các miếu tự xem.
Chu Mộng Châu nói ngay:
- Điều này cũng dễ thôi, tôi chỉ việc mang pho tương La Hán vàng kia đến cho phương trượng chùa thứ nhất xem xong là đi ngay tiếp tục đến chùa thứ hai cũng đưa cho phương trượng xem rồi lại đi, đúng vậy chứ?
- Không, ngươi đến mỗi chùa thì ở lại đó, đến lúc nào phương trượng quyết định thời gian cho ngươi đi ngươi mới được đi. Nếu phương trượng chưa bảo ngươi đi thì tuyệt đối không được rời khỏi chùa.
- Ồ! Nói vậy nếu phương trượng chưa đồng ý cho tôi đi là tôi phải ở lại trong miếu, đúng vậy chứ?
- Không sai, cứ như vậy, ngươi hiểu rồi chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu. Lão hòa thượng nói tiếp:
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
- Không được. Dẫu trong rừng có ma thật, ta cũng không sợ ....
Nghĩ rồi hắn lớn tiếng gọi:
- Đại sư!
Vừa gọi hắn vừa bước chân sâu vào rừng táo, nghĩ thì bạo gan bạo phổi, nhưng thực tình thì trong lòng hắn đã phát run lắm rồi. Sau mấy lần gọi, tiếng của hắn đã bất đầu run run.
Trong rừng tối om, nhưng lúc nãy hắn cũng đã quen mắt, nên có thể nhận ra lờ mờ từng gốc táo một, có điều tìm quanh một hồi vẫn không thấy nửa bóng người.
Hắn lòng càng run hơn, nhưng vẫn bấm bụng tự an ủi:
- Nào có quỷ, ta bảo là không sợ mà, người của Châu gia lẽ nào lại nhỏ gan yếu mật.
Tuy là nghĩ thế, nhưng cứ đi mấy bước là hắn lại quay đầu nhìn lại sau, xem có bóng quỷ nào bám theo sau lưng hay không. Vườn táo không lớn lắm, cho nên tìm chốc lát là đã hết vườn, nhưng thủy chung vẫn không nhìn thấy bóng dáng lão hòa thượng đâu.
Chu Mộng Châu trong lòng thầm nghĩ:
- Có lẽ đại hòa thượng nghĩ ta không quay lại nên đã bỏ đi.
Hắn cảm thấy áy náy khó chiu trong lòng, rời khỏi Hồ gia bảo hắn quyết tâm trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Anh Hùng. Vậy mà mới lần ước hẹn đầu tiên với người khác đã làm cho người ta thất vọng, hắn tự cảm thấy hổ thẹn.
Hắn ngồi dưới một gốc táo thừ người ra nghĩ ngợi theo suy nghĩ của hắn. Hồi lâu bỗng nghĩ nếu nhỡ lão hòa thượng ngủ đâu đây trong vườn táo thì sao? Hắn hy vọng như vậy, rồi đứng lên lần mò tìm dưới từng gốc táo , không còn sợ bóng tối như vừa rồi nữa. Quả nhiên qua một lúc, hắn nhìn thấy dưới gốc táo cuối vườn có một khối đen lù lù, kèm theo tiếng gáy nhẹ.
Hắn vui trong lòng, la lớn:
- Đại hòa thượng, thì ra người ở đây, hại tôi tìm muốn đứt hơi.
Vừa gọi hắn vừa chạy đến, nhưng khi khoảng cách còn chừng một trượng, hắn cảm giác thấy có một luồng kình lực cứ đẩy ngược hắn trở lại, khiến hắn cố hết sức chạy đến nhưng vẫn không sao tiến thêm được nửa bước. Hắn thấy kỳ lạ vô cùng.
Nhìn thấy khối đen tròn dưới gốc táo, đầu hắn chỉ nghĩ đó là lão hòa thượng hẹn hắn đến đêm gặp tại đây, cho nên chỉ cố sức chạy đến gặp lão hòa thượng. Thế nhưng hắn đã réo gọi mấy lần vẫn không thấy động tĩnh gì, mà chân hắn muốn chạy đến xem hư thực thế nào, thì lại bị cỗ kình lực đó cản lại. Hắn vốn trong lòng đang nôn nên, nhưng lúc này khựng người lại ngơ ngắc kèm theo nỗi nghi hoặc, hắn bất chợt run người nghĩ:
- Trời ơi, chẳng lẽ ta gặp quỷ thật?
Chỉ nghĩ đến đó, hắn cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc cột sống từ dưới lên đến não, bất giác rùng cả người. Hắn định quay đầu bỏ chạy. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng thở nhẹ kia càng thấy thở mạnh hơn, rồi một giọng nói yếu ớt vang lên hỏi:
- Tiểu thí chủ đó sao?
Chu Mộng Châu nghe đúng tiếng người mới dừng chân lại, lên tiếng hói:
- Đúng, đại hòa thượng hả?
Người kia thở gấp mấy hơi, giọng vẫn yếu ớt nói:
- Giờ mới đến, chậm chút nữa lão nạp không chờ được.
Chu Mộng Châu lúc này mới hết sợ, trên mặt ngược lại nóng bừng lên, nói:
- Lão đại sư trách tôi đó ư?
Từ gốc cây chỉ nghe máy tiếng ngáp lớn, nhưng không có tiếng đáp lại. Chu Mộng Châu cảm thấy hơi kỳ lạ hỏi:
- Lão đại sư trong người không khỏe hả?
Nhưng chờ một lúc Chu Mộng Châu vẫn không thấy lời đáp lại, hắn cử bước định đến lại gần xem lão hòa thượng thế nào, nhưng chân vừa bước là lại cảm thấy một cỗ kình lực đẩy ngược trở lại. Giọng lão hòa thượng trở nên khẩn cấp nói:
- Tiểu thí chủ, tuyệt đối không nên lại gần đây.
Chu Mộng Châu càng kỳ lạ hơn hỏi:
- Lão đại sư chẳng phải bảo tôi đến giúp người làm chuyện gì đó sao? Làm sao bây giờ không cho tôi đến gần? À, hay là thấy người tôi bốc mùi khó chiu? Được, vậy thì tôi đứng đây, có gì xin cứ dạy.
Lão hòa thượng thở một lúc, tinh thần chừng như có chút suy sụp nói:
- Ra khỏi vườn táo cứ đi thẳng về hướng nam chừng mười dặm, có một ngôi miếu nhỏ.
Trong miếu có một người câm, ngươi cứ nói với người ấy là nhanh trở về nơi cố cư Lĩnh Nam.
Chu Mộng Châu nói:
- Thì ra đại sư chỉ nhờ tôi đưa tin, chuyện thực đơn giản.
Lão hòa thượng nói:
- Còn nữa, trong Phật đường có một pho tượng La Hán bằng vàng, ngươi dùng vải bố bao lại sau đó đến thiền thất bên trái, dưới gối có một chiếc túi da, bên trong là một bức địa đồ và một tấm ngân phiếu. Ngươi cứ theo những địa danh hướng dẫn trong bản đồ, đem pho tượng La Hán ấy lần lượt đến cho phương trượng các miếu tự xem.
Chu Mộng Châu nói ngay:
- Điều này cũng dễ thôi, tôi chỉ việc mang pho tương La Hán vàng kia đến cho phương trượng chùa thứ nhất xem xong là đi ngay tiếp tục đến chùa thứ hai cũng đưa cho phương trượng xem rồi lại đi, đúng vậy chứ?
- Không, ngươi đến mỗi chùa thì ở lại đó, đến lúc nào phương trượng quyết định thời gian cho ngươi đi ngươi mới được đi. Nếu phương trượng chưa bảo ngươi đi thì tuyệt đối không được rời khỏi chùa.
- Ồ! Nói vậy nếu phương trượng chưa đồng ý cho tôi đi là tôi phải ở lại trong miếu, đúng vậy chứ?
- Không sai, cứ như vậy, ngươi hiểu rồi chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu. Lão hòa thượng nói tiếp:
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

