Chu Mộng Châu trừng mắt kinh hoảng, chàng đã nhận ra bóng trắng to lớn dềnh dàng kia chính là con vượn lông trắng lần trước đã gặp, thấy nó chộp tới nhưng chàng tay chân vô lực không sao kháng cự lại nổi.Nam Thiên Nhất Yến nhìn thấy con vượn lông trắng chộp Chu Mộng Châu vất lên lưng, liền vung kiếm lên định nhảy tới cứu nguy. Nhưng ngọn roi trong tay Lê Sơn Dã Tẩu như hình với bóng bám rất sát, khiến hắn không thể nào thoát ra nổi, trừ khi có thuật phân thân.
Chu Mộng Châu người rơi phịch trên lưng con vượn, há mồm mấy lần định la lên, nhưng không sao phát ra thành tiếng.
Nam Thiên Nhất Yến trong hiềm cảnh sinh cơ trí, liền thay đổi kiếm pháp từ thủ biến công, ra liền ba chiêu Mai Hoa Tam Độ, Tiếu Chỉ Thiên Nam, Cuồng Phong Đột Khởi. Đây là ba chiêu tuyệt thủ xuất liền một hơi liên hoàn, quả nhiên uy thế dũng mãnh vô cùng, lại nói Lê Sơn Dã Tẩu thắng thế từ đầu đến giờ nên tiên thủ hơi lỏng, bởi vậy liền bị bức lùi mấy bước.
Nam Thiên Nhất Yến chỉ chờ một cơ hội nhỏ ấy, liền thò tay trái vào áo lấy một vật, nhắm hướng con vượn ném mạnh.
Tất cả người động tác này chừng như chỉ xảy ra trong cái chớp mắt, vật trong tay Nam Thiên Nhất Yến ném đi chính trúng phóc vào mồm của Chu Mộng Châu lúc này đang há ra ú ớ, đúng lúc này thì con vượn trắng cũng lập tức nhảy dựng lên phóng chạy.
Nam Thiên Nhất Yến vốn không muốn phóng đuổi theo con vượn, thế nhưng Lê Sơn Dã Tẩu mặc dù vừa rồi thua mấy chiêu, nhưng không khi nào dễ để cho hắn thoát nổi. Nam Thiên Nhất Yến đành phải phát kiếm đánh nhau tiếp.
Khi thấy con vượn đã bỏ chạy đi được xa, Lê Sơn Dã Tẩu chừng như nghĩ mục đích của mình đã đạt, bèn cười gằn nói:
- Lão phu chẳng thèm đánh nhau với thứ hậu sinh như ngươi, lão phu đi đây!
Nói rồi lão định phóng chạy đi, nhưng Nam Thiên Nhất Yến đột nhiên trở giọng cười nhạt, khích:
- Ngươi chớ tự ngông tự cuồng cho rằng võ công tuyệt đỉnh. Thật ra ta thấy võ công của ngươi cũng rất tầm thường, có giỏi thì thử đánh nhau với ta thêm một trăm chiêu nữa, nếu ngươi có thể thắng nổi ta chỉ nửa chiêu, ta cúi đầu chịu phục.
Lê Sơn Dã Tẩu hơi ngạc nhiên, nhíu đôi mày bạc quát hỏi:
- Thằng nhãi, thật ra ngươi bày trò gì đây hử? Đừng nói là trăm chiêu, nội trong mười chiêu nếu ta thắng ngươi, thì ngươi phải để ta mang tiểu tử kia đi, không được lắm chuyện nữa!
Nam Thiên Nhất Yến mặt hơi biến sắc, trầm ngâm mấy giây nói:
- Nếu trong mười chiêu, ngươi không thắng nổi ta thì sao?
Lê Sơn Dã Tẩu hừ một tiếng, gằn giọng hỏi lại:
- Ngươi nghĩ có thể chống đỡ nổi lão phu mười chiêu ư?
Hỏi thì hỏi, nhưng giận đến cực điểm khiến lão ta vung ngọn roi lên ra liền một chiêu tuyệt thủ Nộ Đào Hoàng Long nhắm ngay vai phải Nam Thiên Nhất Yến công tới.
Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ hiển nhiên trong đầu có tính toán, nghe đối phương nói căng như vậy, biết lão ta còn chưa thi triển hết tuyệt học. Trước mắt nhìn chiêu roi ngoài tốc độ nhanh phàm tốc ra thì không có gì kỳ ảo lắm, thế nhưng không dám kinh suất, lập tức vung kiếm lên cản chiêu.
Lê Sơn Dã Tẩu quả nhiên chiêu đầu chỉ là hư chiêu, nội lực hơi thâu liễm, đầu ngọn roi ra đã già chiêu, nhưng liền phản hồi biến thức. Nam Thiên Nhất Yến đã có phòng bị, thấy ngọn roi phản hồi, liền nhảy người sang trái nửa bộ phòng trước chiêu roi sắp ra, đồng thời thế kiếm thuận đà đâm vào tiểu phúc đối phương bằng chiêu Thôi ba trợ lãng.
Lê Sơn Dã Tẩu quả thật không thẹn là nhân vật thành danh trên giang hồ, kinh nghiệm lịch duyệt, thâu chiêu để hóa chiêu, nhưng thấy đối phương tiên công vi cường. Lão không chút hốt hoảng, ngược lại tay thủ ngọn roi, dùng cán roi điểm đúng thân kiếm đối phương, cổ tay lắc nhẹ, đầu roi đang cuộn về lập tức đo nhanh một vòng quất trở ra bằng thế Cổ Xà Tái Xuất, một chiêu biến ảo cực nhanh, công thủ kiếm toàn, được tận mắt chiêm ngưỡng chân chính công phu.
Nam Thiên Nhất Yến chẳng ngờ mình đã tính toán từ trước, nhân đối phương hồi chiêu công vào ấy là công chỗ xuất kỳ bất ý, nhân kế địch dụng kế mình, nhưng không ngờ đối phương từ hồi chiêu, biến chiêu, ra chiêu ba động tác nhanh trong chớp mắt. Nam Thiên Nhất Yến giật thót mình, vội vàng nhảy người ra ngoài hơn hai bộ né ngọn roi, thuận kiếm múa một vòng che kín toàn thân.
Lê Sơn Dã Tẩu cười một tiếng đắc chí, roi vẫn không chùng, ngược lại vận công lực khiến thân roi rắn như thép, đâm thẳng vào màn kiếm.
"Koong" một tiếng, Nam Thiên Nhất Yến đã cố tránh trực tiếp nghênh chiêu, nhưng vừa rồi tình thế nguy cấp nên hộ thân là thượng sách mới đành tung một chiêu này. Kiếm thép trong tay bị chấn động mạnh, tay ê ẩm, kiếm vuột khỏi tay bay ngược lên không trung.
Nam Thiên Nhất Yến chấn động cả người, vội vàng tung người theo kiếm, đồng thời tay trái vung ra ...
Lê Sơn Dã Tẩu vốn thấy một chiêu đánh bay kiếm thì cười khoái chí, chân điểm mặt đất định phóng theo truy kích, nhưng bỗng thấy tay đối phương vung mạnh về phía mình, lão ngỡ có ám khí nên mới khựng người đứng lại.
Đến khi chẳng thấy có ám khí, biết bị lừa rồi thì Nam Thiên Nhất Yến cũng đã bắt lại được kiếm, hai người tiếp tục đánh nhau.
Nam Thiên Nhất Yến cố cầm cự được đến chiêu thứ bảy, đột nhiên trong rừng một tiếng rú dài rùng rợn vọng ra.
Lê Sơn Dã Tẩu vừa nghe tiếng rú man dại đã hiểu ra chuyện tự nhiên cây roi trong tay chiêu số cũng lơi đi.
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Chu Mộng Châu người rơi phịch trên lưng con vượn, há mồm mấy lần định la lên, nhưng không sao phát ra thành tiếng.
Nam Thiên Nhất Yến trong hiềm cảnh sinh cơ trí, liền thay đổi kiếm pháp từ thủ biến công, ra liền ba chiêu Mai Hoa Tam Độ, Tiếu Chỉ Thiên Nam, Cuồng Phong Đột Khởi. Đây là ba chiêu tuyệt thủ xuất liền một hơi liên hoàn, quả nhiên uy thế dũng mãnh vô cùng, lại nói Lê Sơn Dã Tẩu thắng thế từ đầu đến giờ nên tiên thủ hơi lỏng, bởi vậy liền bị bức lùi mấy bước.
Nam Thiên Nhất Yến chỉ chờ một cơ hội nhỏ ấy, liền thò tay trái vào áo lấy một vật, nhắm hướng con vượn ném mạnh.
Tất cả người động tác này chừng như chỉ xảy ra trong cái chớp mắt, vật trong tay Nam Thiên Nhất Yến ném đi chính trúng phóc vào mồm của Chu Mộng Châu lúc này đang há ra ú ớ, đúng lúc này thì con vượn trắng cũng lập tức nhảy dựng lên phóng chạy.
Nam Thiên Nhất Yến vốn không muốn phóng đuổi theo con vượn, thế nhưng Lê Sơn Dã Tẩu mặc dù vừa rồi thua mấy chiêu, nhưng không khi nào dễ để cho hắn thoát nổi. Nam Thiên Nhất Yến đành phải phát kiếm đánh nhau tiếp.
Khi thấy con vượn đã bỏ chạy đi được xa, Lê Sơn Dã Tẩu chừng như nghĩ mục đích của mình đã đạt, bèn cười gằn nói:
- Lão phu chẳng thèm đánh nhau với thứ hậu sinh như ngươi, lão phu đi đây!
Nói rồi lão định phóng chạy đi, nhưng Nam Thiên Nhất Yến đột nhiên trở giọng cười nhạt, khích:
- Ngươi chớ tự ngông tự cuồng cho rằng võ công tuyệt đỉnh. Thật ra ta thấy võ công của ngươi cũng rất tầm thường, có giỏi thì thử đánh nhau với ta thêm một trăm chiêu nữa, nếu ngươi có thể thắng nổi ta chỉ nửa chiêu, ta cúi đầu chịu phục.
Lê Sơn Dã Tẩu hơi ngạc nhiên, nhíu đôi mày bạc quát hỏi:
- Thằng nhãi, thật ra ngươi bày trò gì đây hử? Đừng nói là trăm chiêu, nội trong mười chiêu nếu ta thắng ngươi, thì ngươi phải để ta mang tiểu tử kia đi, không được lắm chuyện nữa!
Nam Thiên Nhất Yến mặt hơi biến sắc, trầm ngâm mấy giây nói:
- Nếu trong mười chiêu, ngươi không thắng nổi ta thì sao?
Lê Sơn Dã Tẩu hừ một tiếng, gằn giọng hỏi lại:
- Ngươi nghĩ có thể chống đỡ nổi lão phu mười chiêu ư?
Hỏi thì hỏi, nhưng giận đến cực điểm khiến lão ta vung ngọn roi lên ra liền một chiêu tuyệt thủ Nộ Đào Hoàng Long nhắm ngay vai phải Nam Thiên Nhất Yến công tới.
Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ hiển nhiên trong đầu có tính toán, nghe đối phương nói căng như vậy, biết lão ta còn chưa thi triển hết tuyệt học. Trước mắt nhìn chiêu roi ngoài tốc độ nhanh phàm tốc ra thì không có gì kỳ ảo lắm, thế nhưng không dám kinh suất, lập tức vung kiếm lên cản chiêu.
Lê Sơn Dã Tẩu quả nhiên chiêu đầu chỉ là hư chiêu, nội lực hơi thâu liễm, đầu ngọn roi ra đã già chiêu, nhưng liền phản hồi biến thức. Nam Thiên Nhất Yến đã có phòng bị, thấy ngọn roi phản hồi, liền nhảy người sang trái nửa bộ phòng trước chiêu roi sắp ra, đồng thời thế kiếm thuận đà đâm vào tiểu phúc đối phương bằng chiêu Thôi ba trợ lãng.
Lê Sơn Dã Tẩu quả thật không thẹn là nhân vật thành danh trên giang hồ, kinh nghiệm lịch duyệt, thâu chiêu để hóa chiêu, nhưng thấy đối phương tiên công vi cường. Lão không chút hốt hoảng, ngược lại tay thủ ngọn roi, dùng cán roi điểm đúng thân kiếm đối phương, cổ tay lắc nhẹ, đầu roi đang cuộn về lập tức đo nhanh một vòng quất trở ra bằng thế Cổ Xà Tái Xuất, một chiêu biến ảo cực nhanh, công thủ kiếm toàn, được tận mắt chiêm ngưỡng chân chính công phu.
Nam Thiên Nhất Yến chẳng ngờ mình đã tính toán từ trước, nhân đối phương hồi chiêu công vào ấy là công chỗ xuất kỳ bất ý, nhân kế địch dụng kế mình, nhưng không ngờ đối phương từ hồi chiêu, biến chiêu, ra chiêu ba động tác nhanh trong chớp mắt. Nam Thiên Nhất Yến giật thót mình, vội vàng nhảy người ra ngoài hơn hai bộ né ngọn roi, thuận kiếm múa một vòng che kín toàn thân.
Lê Sơn Dã Tẩu cười một tiếng đắc chí, roi vẫn không chùng, ngược lại vận công lực khiến thân roi rắn như thép, đâm thẳng vào màn kiếm.
"Koong" một tiếng, Nam Thiên Nhất Yến đã cố tránh trực tiếp nghênh chiêu, nhưng vừa rồi tình thế nguy cấp nên hộ thân là thượng sách mới đành tung một chiêu này. Kiếm thép trong tay bị chấn động mạnh, tay ê ẩm, kiếm vuột khỏi tay bay ngược lên không trung.
Nam Thiên Nhất Yến chấn động cả người, vội vàng tung người theo kiếm, đồng thời tay trái vung ra ...
Lê Sơn Dã Tẩu vốn thấy một chiêu đánh bay kiếm thì cười khoái chí, chân điểm mặt đất định phóng theo truy kích, nhưng bỗng thấy tay đối phương vung mạnh về phía mình, lão ngỡ có ám khí nên mới khựng người đứng lại.
Đến khi chẳng thấy có ám khí, biết bị lừa rồi thì Nam Thiên Nhất Yến cũng đã bắt lại được kiếm, hai người tiếp tục đánh nhau.
Nam Thiên Nhất Yến cố cầm cự được đến chiêu thứ bảy, đột nhiên trong rừng một tiếng rú dài rùng rợn vọng ra.
Lê Sơn Dã Tẩu vừa nghe tiếng rú man dại đã hiểu ra chuyện tự nhiên cây roi trong tay chiêu số cũng lơi đi.
Đọc tiếp: Chương 16 - Kiếm lệnh tái xuất giang hồ
Danh sách chươngChương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

