Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 259
Nam Thiên Nhất Yến ngược lại nghe tiếng rú thì như cũng đã hiểu ra chuyện gì, tinh thần ngược lại phấn chấn, thừa lúc đối phương bị phân tâm, kiếm hoa chiêu từ thủ thành công ra liền ba kiếm liên hoàn bức Lê Sơn Dã Tẩu thoát liền mấy lần.

Lê Sơn Dã Tẩu chẳng còn lòng dạ đâu để đánh, nhưng thấy Nam Thiên Nhất Yến công rát quá, lão vừa lo vừa phát nộ gầm lên một tiếng, ngọn roi phát ra một chiêu trí mạng đẩy lui Nam Thiên Nhất Yến rồi nhún chân phóng chạy nhanh về hướng vừa phát ra tiếng rú.

Nam Thiên Nhất Yến thân pháp cũng không thua kém lão già là bao, khi ấy phóng chạy theo, vừa cười vừa châm chọc:

- Ta cứ ngỡ Lê Sơn Dã Tẩu nhờ thực học mà thành danh. Thật thất vọng, mười chiêu đánh không thắng đành chuồn nhanh, đáng thẹn, đáng thẹn!

Lê Sơn Dã Tẩu vốn không muốn đánh nhau nữa, thế nhưng nghe khích một câu thấm thía, lão khựng người lại, hai mắt đỏ ngầu như nảy lửa, vung roi lên định đánh. Nhưng đúng lúc ấy, trong rừng lại một tiếng rú nữa, xem ra còn thảm thiết hơn tiếng rú ban đầu.

Lê Sơn Dã Tẩu thâu roi, tung người vừa chạy vừa thét lớn:

- Có giỏi cứ chờ đó, lão phu vào xem Thần Viên thế nào sẽ trở lại tiếp ngươi!

Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ cười khích theo một câu:

- Cũng được, nhưng ngươi đừng nhân cơ hội mà chuồn!

- Hừ! Thằng nhãi, lát nữa lão phu vặn cổ ngươi!

Nói đến đó, cả người lão đã lẩn khuất trong rừng cây.

Lại nói về Chu Mộng Châu, từ sau khi chàng trúng ngọn kim châm của Kim Châm Thánh Thủ Trầm Phi Phi, cả người tinh thần tỉnh táo, thế nhưng cơ thể vô lực, đến nói cũng không thành tiếng.

Mọi chuyện xảy ra như đã biết, thế rồi lúc nãy chàng còn bị con Thần Viên của Lê Sơn Dã Tẩu vất lên lưng mà chạy, may sao lúc chưa kịp chạy thì Nam Thiên Nhất Yến kịp thời ném một vật gì vào mồm chàng.

Nào ngờ vật trong mồm tan nhanh có mùi thơm thơm của thảo dược. Kỳ tích quả nhiên xuất hiện, một cổ chân khí âm ấm từ đan điền theo dược khí thăng khởi từ độc mạch mà lên, dần dần thuận hướng thập nhị kinh mạch chu lưu khắp toàn thân. Dược lực dẫn chân khí đi đến đâu, thì người nghe thấy thoải mái hữu lực đến đó. Chu Mộng Châu mừng khấp khởi trong lòng, nghĩ Đào Văn Kỳ hẳn đã cho mình nuốt linh đơn thông kinh hoạt mạch, liền ngầm vận hành thử chân khí, thì quả nhiên thấy chân khí lưu thông, từ chí hữu lực. Trong lòng nghĩ nhanh đến chuyện thoát khỏi lưng con ác thú này.

Nhưng chàng vừa cựa quậy, con vượn như rất tinh, tay nó đang ôm người chàng liền ôm chắc hơn, Chu Mộng Châu trong đầu chửi thầm:

- Đồ súc sinh đáng chết!

Bấy giờ chàng cứ nằm yên trên lưng nó, ngầm vận điều hòa chân khí.

Qua chừng thời gian hơn tuần trà, chàng thừ lại lần cuối thấy chân khí đã hồi phục, độc tính trong người cũng đã hết, bấy giờ nghĩ trong người có mặc chiếc Bạch Cốt Y, chẳng sợ móng vuốt của con quái thú.

Một tay dụng lực hất mạnh con vượn đang ôm trên người mình, tay kia vận năm thành công lực đánh nó một chưởng.

Con vượn bị đánh bất thần, tuy da thịt rất dày, nhưng với năm thành công lực của Chu Mộng Châu cũng nhất thời đau tức, mới rú lên một tiếng dài, cũng chính là tiếng rú đầu tiên mà bọn Lê Sơn Dã Tẩu và Nam Thiên Nhất Yến nghe thấy.

Chu Mộng Châu bị tiếng rú của con vượn làm giật thót người, tự nhiên trong lòng chàng liên tưởng đến chuyện cách đây vài năm, chàng bắt gặp con vượn lông trắng chính đang hành hung Câu Hồn Diễm Sứ Đằng Anh trong ngôi cổ miếu dưới chân núi Lục Bàn Sơn, chẳng lẽ không phải là con vượn này sao?

Lúc này con quái vượn bị đánh một chưởng thì giật thót mình rú lên, nó nhảy quanh một vòng, mặt ngầu đỏ nhìn trừng trừng Chu Mộng Châu rồi vung hai cánh tay dài ngoằng nhảy vào tấn công.

Chu Mộng Châu lúc này đã nhận ra đây chính là con quái vượn cách đây vài năm chứ chẳng sai, tự nhiên chàng căm hận loài súc sinh bá đạo này, quyết chí trong đêm nay phải diệt trừ nó.

Thấy con quái vượn bổ tới với đôi tay dài đầy móng vuốt, chàng vội nhảy người né tránh, trong đầu nghĩ nhanh nếu đánh vào người nó thì chẳng kết quả gì, mà chỉ thêm phí sức.

Con vượn tấn công mấy lần chỉ thấy Chu Mộng Châu lẫn người né tránh, nó ngỡ là chàng đã sợ, nên cười dài thành tiếng, rồi nhào tới tấn công càng hung hãn hơn. Chu Mộng Châu cũng đã đánh thêm vài chưởng, nhưng chạm vào da thịt nó thì chỉ thấy cứng như sắt thép, chung quy chỉ làm người nó hơi chùn một chút, chứ không hề suy suyển gì. Bấy giờ chàng nhớ lại lần trước chính nhờ đánh trúng vào âm môn của nó, nên nó mới đau điếng người mà bỏ chạy. Khi ấy chàng liền tính nhanh một kế dụ nó, bèn vờ đứng yên để nó hai tay bổ chộp tới.

Đợi đến khi đã thấy hai tay nó sắp chạm vào người, chàng ngã nhanh người về sau, rồi lộn vòng ra ngoài.

Prev 1 2 3 4 5 ... 9 Next

Đọc tiếp: Chương 16 - Kiếm lệnh tái xuất giang hồ
Quay lại: Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000427