Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 21 - Hối hận lỗi lầm Hồ Dã tự thú


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 128
Chu Mộng Châu vừa nói dứt, thanh kiếm gỗ trong tay chàng khoa nửa vòng phát ra một chiêu chính là chiêu khởi thức trong pho Bích Long kiếm phổ, đường kiếm tợ đâm mà không đâm, như chém mà không chém, thoạt trông chỉ như một hư chiêu vờn tới thăm dò đối phương. Nhưng kỳ thực bên trong ngầm ẩn một sự biến hóa vi diệu khiến Liêu Thứ nhìn thấy rõ trước mắt mà không biết nên đỡ hay nên tránh.

Thực ra trên giang hồ, lớp hậu bối như Liêu Thứ thì chưa ai được mục kích những chiêu kiếm trong pho Bích Long kiếm phổ, đây là lần đầu tiên gã nhìn thấy mà cũng không hề biết nó thuộc pho kiếm nào. Bởi vì pho Bích Long kiếm phổ chỉ do một mình vị Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm thủ giữ, mà pho kiếm này thì đã thất lạc giang hồ kể từ ngày Thiên Hạc Đệ Nhất Kiếm bị hại. Do vậy mà ít người nhìn thấy được kiếm pháp này.

Liêu Thứ mặt biến sắc, bất đắc dĩ hoành kiếm bảo vệ trước người.

Chu Mộng Châu thấy kiếm vừa gần đến đối phương, rung nhẹ tay một cái hóa chiết Bích Long giáng vũ dù chỉ là kiếm cây nhưng cũng rung lên tạo ra một màn kiếm ảnh từ trên chộp xuống cả người Liêu Thứ như một màn mưa.

Liêu Thứ khiếp đảm, kiếm vội vung đại một chiêu Bách Tiên hộ giá chẳng để đâu là đâu che kín cả người. Nhưng chính lúc gã ra chiêu hóa kiếm ảnh, thì ảnh đột nhiên biến mất ...

Chu Mộng Châu đã lưòng trước đối phương sẽ quýnh lên mà đdối phó bằng một chiêu như vậy, nên nửa đường kiếm lại hóa chiêu lần thứ hai người thoái nửa bộ, kiếm thâu nửa thế, rồi đột nhiên phi tới nhanh như tia chớp bằng chiêu Bích Long điện giáng.

Liêu Thứ chấn động cả người, không ngờ Chu Mộng Châu luyện kiếm đạt đến độ thần tốc như vậy, gã "oái" lên một tiếng. Bả vai trái trúng một kiếm của Chu Mộng Châu, tuy chỉ là kiếm gỗ, nhưng Chu Mộng Châu đã vận đến ba thành công lực vào đó. Cho nên trúng một kiếm này cũng đủ để Liêu Thứ vai tê dại, đứng chống kiếm chết trân cả người.

Nói thì chậm, nhưng diễn biến lại xảy ra nhanh như chớp mắt, Hồ Vân Thường hiển nhiên không nhận ra Chu Mộng Châu đã ra chiêu như thế nào, nhưng có một người từ đầu đến giờ nấp người sau một gốc tùng quan sát. Bấy giờ tận mắt nhìn rõ Chu Mộng Châu ra mấy chiêu kiếm kỳ ảo, thì giật thót mình buộc miệng la lên:

- Bích Long kiếm pháp!

Chu Mộng Châu giật mình quay người lại, thì thấy một bóng người đi tới, chàng đã nhận ra người kia là ai, thốt lên:

- Hồ đại thúc!

Nguyên người kia chính là Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã. Lão từ chiều đến tối không lúc nào không nghĩ đến vị hắc y tăng kỳ lạ kia. Lão ngờ ngợ như đã gặp qua ở đâu, nhưng chung quy vẫn không thể nhận ra đó là Chu Mộng Châu, vì chàng trên mặt đã hóa trang thành một vết bớt đen lớn. Lúc này thì lão đã hoàn toàn nhìn rõ mặt chàng, run giọng:

- Chu Mộng Châu, tiểu điệt đã về ...

Vừa nhìn thấy Hồ Dã, mối hận trong lòng Chu Mộng Châu đã khởi dậy, thế nhưng dù gì tình cảm nhiều năm chàng ở trong Liên Vân Bảo mà Hồ Dã đã dành cho chàng, cũng khiến chàng ít nhiều phải nhẹ lòng.

Khi ấy chàng giữ bình tĩnh nói:

- Phải, chính Châu tiểu điệt đây! Lẽ ra tiểu điệt đã ra mặt từ đâu, nhưng vì có nhiều chuyện bất tiện, nên mới đành thất lễ thế này.

Hồ Dã ngược lại vừa nhận ra hắc y tăng chính là Chu Mộng Châu thì trong lòng lão nổi lên một nỗi sợ hãi nhen nhúm, chẳng phải vô căn vô cớ. Nguyên là vì từ sau khi chuyện phó hội ở Quy Hồ Bảo, tuy lão lánh mặt nhưng mọi tình tiết thì đã được Quy Hồn bảo chủ Đằng Thân nói cho biết. Cứ như Đằng Thân nói một cách chắc chắn thì Chu Mộng Châu trúng ngọn Quy Hồn châm tẩm độc, quyết không thể có ai giải cứu nổi, chỉ sau giờ tý thì tuyệt mạng. Để cho chắc chắn bọn họ đã phái người lùng sục khắp quanh vùng rừng núi rộng lớn, không một hang hốc ngõ hẻm nào bỏ sót. Vậy mà tìm liền mấy ngày vẫn không hề thấy một dấu vết nào của Chu Mộng Châu.

Hồ Dã trong lòng bán tín bán nghi sự quả quyết của Đằng Thân, nhưng dầu gì đó cũng là niềm trấn an duy nhất của lão. Trong lòng lão tuy hối hận về chuyện đã làm năm xưa, nhưng cũng rất lo lắng một sự trả thù đang rình rập quanh lão, cho nên ngày đêm mất ăn mất ngủ.

Thời gian cứ chầm chập trôi đi, năm ngày, mười ngày, nửa tháng, rồi một tháng, tin tức về Chu Mộng Châu vẫn bặt vô âm tín. Lão bây giờ mới thấy hơi nhẹ lòng.

Tiếp liền năm tháng trôi qua êm ả, Hồ Dã quả thực đã quên hẳn đi nỗi lo nơm nớp trong lòng. Lần này lão chính định chấn hưng uy danh Liên Vân Bảo, nên nhân cơ mở lôi đài kén rể, ra uy cùng thiên hạ. Không ngờ cuối cùng trước mắt lão sờ sờ Chu Mộng Châu xuất hiện.

Đã vậy Chu Mộng Châu lại luyện được pho Bích Long kiếm pháp, thử hỏi lão chẳng run lên sao được?

Sau phút lặng người, Hồ Dã lấy lại bình tĩnh nói:

- Châu nhi về sao không báo trước với ta, để ta đón tiếp?

Chu Mộng Châu cố nén tâm sự dằn vặt trong lòng, cười nói:

- Bảy năm trước Châu nhi ra đi không một lời với Hồ đại thúc, đại thúc không quở trách là đã phúc lắm rồi, có đâu dám kinh động phiền hà cho mọi người.

Prev 1 2 3 4 5 6 ... 8 Next

Đọc tiếp: Chương 22 - Huyết ách Bạch gia hé màn bí ẩn
Quay lại: Chương 20 - Liên Vân Bảo Hắc Y Tăng đại náo
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.000406
pacman, rainbows, and roller s