Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 22 - Huyết ách Bạch gia hé màn bí ẩn


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 93
Đi thêm chừng ba dặm nữa là ra hết Lục Thương Sơn, dưới kia là một thung lũng, từ đây đã nhìn thấy bức tường thành của Quy Hồn Bảo cao đến hai trượng hơn, chạy dài từ đông sang tây, khi tiếp giáp với ngọn hậu sơn thì mới chấm dứt bức tường thành bằng một vách đá cheo leo hiểm trở. Quả nhiên chủ nhân đầu tiên kiến lập Quy Hồn Bảo đã biết lợi dụng địa thế để xây dựng vành đai bảo vệ kiên cố vững chắc. Đối phương muốn đột nhập vào sau lưng thì rất khó khăn. Trong tường thành hẳn phải còn thêm hào lũy bảo vệ, chưa nói đến những đội tuần tiểu, và không chừng còn có những cơ quan báo động.

Chu Mộng Châu đã quyết định đột nhập theo đường hậu sơn, tuy khó khăn nhưng vẫn an toàn và mục đích chính là tìm mật đạo thuận tiện hơn cả.

Chu Mộng Châu nhìn Bạch Vân, nói khẽ động viên:

- Chúng ta cứ như kế hoạch hành động nhé!

Bạch Vân gật đầu đáp:

- Châu đệ cứ đi đi!

Chu Mộng Châu quay người bước đi, đường xuống vực càng lúc càng sâu, không khí trở nên ẩm thấp lạnh lẽo, ánh trăng hạ huyền vốn đã yếu ớt, giờ bị cản lại bởi những tán cây, khiến đêm càng thêm tối.

Chu Mộng Châu phải vừa đi vừa lần đường, vừa chờ cho Bạch Vân theo kịp. Sau chừng nửa canh giờ bọn họ mới xuống hết vực núi, đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, Chu Mộng Châu thấp giọng nói:

- Phía trước có suối!

Bạch Vân vui lên nói:

- Đúng rồi! Năm xưa khi được đưa ra khỏi đường mật đạo, chúng ta cũng gặp một con suối, nghe theo lời Đinh lão đầu, chị em ta cứ xuôi theo dòng suối mà đi, ròng rã một đêm mới ra khỏi vùng Chu Thương Sơn này.

Chu Mộng Châu đã đến bên suối, chỉ thấy về mùa này nước chảy một dòng nhỏ, duới ánh trăng lấp lánh, dòng suối uốn lượn trông thật nên thơ.

Bên này bờ thoai thoải, cây cối xanh um, thì bên kia là vách núi dựng đứng, đó chính là hậu sơn của Quy Hồn Bảo. Leo lên đến đỉnh ít nhất cũng phải ba mươi trượng cao.

Chu Mộng Châu men theo vách núi đá, cố dò tìm xem nơi nào có thể khả nghi là một cửa mật đạo.

Đi dò tìm men theo vách núi đã hơn mười trượng, vẫn không tìm thấy nơi nào khả nghi, Chu Mộng Châu quay lại nhìn Bạch Vân hỏi khẽ:

- Vân tỷ có nhận ra nơi nào không?

Bạch Vân nhíu mày nhìn vách núi cheo leo dưới ánh trăng mờ ảo, lắc đầu nói:

- Đó là lần đầu tiên ta ra khỏi mật đạo, lúc bấy giờ quá hốt hoảng nên cứ cõng Hân đệ đệ, chẳng để ý đâu là đâu. Vả lại chuyện đã cách mười năm, thật không thể nhớ ra được.

Chu Mộng Châu nói:

- Thôi được, tiểu đệ tìm đường lên trước, Vân tỷ cứ theo sau, gặp nơi nào khó khăn thì tiểu đệ sẽ giúp sức.

Nói rồi chàng bắt đầu đặt những bước chân đầu tiên leo lên vách núi, tuy vách núi cheo leo, nhưng cũng không phải là không có chỗ để đặt chân bám tay. Cho nên sau một lúc cũng đã thấy chàng tìm thế leo lên được mấy trượng rồi.

Nhìn xuống thấy Bạch Vân cũng đã leo lên đến nơi, nhưng xem ra nàng hơi phí sức vất vả. Chu Mộng Châu hỏi xuống:

- Vân tỷ có mệt lắm không?

Bạch Vân ngước mắt nhìn lên, lắc đầu nói:

- Không, đừng lo cho ta! Cứ leo lên tiếp đi, chú ý những nơi vách đá hở ra, ta nhớ là không cao lắm đâu.

Chu Mộng Châu lúc này mới nhớ tới Bạch Cốt Ma Quân đi trên vách đá như đi trên đất liền, chàng không khỏi thán phục lão ta, đồng thời cũng thấy tiếc rẻ vì không hấp thụ được môn đi tường của lão.

Khi ấy nghe Bạch Vân đáp vậy, chàng liền đưa mắt tìm kiếm, trong tầm nhìn vài ba trượng chàng cũng không thấy trên vách núi có nơi nào khả nghi.

Chu Mộng Châu lại tiếp tục leo lên, chàng vừa leo vừa lần tìm xem có dấu vết nào khả nghi không.

Lúc này chân chàng đã đặt lên một mỏm đá nhô ra khá thuận tiện, hai tay bám vào một tảng đá lớn, chuẩn bị lên tiếp.

Bỗng chàng nghe phía dưới Bạch Vân la "oái" lên một tiếng, chàng giật mình đưa mắt nhìn xuống, mới hay cả người Bạch Vân đang cheo leo, hai tay bám vách đá, thì ra dưới chân nàng một khối đá nhỏ bị vỡ ra rơi xuống vực, khiến cho nàng hỏng chân, may mà hai tay bám kịp.

Chu Mộng Châu chỉ cách Bạch Vân chừng một tầm tay, chàng thụt người xuống, thòng chân cho Bạch Vân bám lấy, miệng la lớn:

- Vân tỷ, nhanh nắm lấy chân tiểu đệ.

Vách đá đoạn Bạch Vân quá trơn nhẵn, hai tay nàng bám vào đá đã thấy rất nguy hiểm.

Khi ấy nghe vậy, nàng liền ngước đầu lên thì đã thấy cẳng chân Chu Mộng Châu, không hề suy nghĩ, nhanh đưa một tay bám lấy chân chàng cố víu để leo lên.

Chu Mộng Châu hai tay vẫn ghì chắc khối đá, vận kình lực để kéo Bạch Vân lên.

Sau phút nguy hiểm vừa rồi, Bạch Vân đã thấy được kéo lên gần đến mỏm đá, nhưng bỗng Chu Mộng Châu cảm thấy tay mình rơi ra, liền hốt hoảng nhìn lên, thất kinh la lên:

- Nguy rồi! Vân tỷ ... bám ... chặt ...

Gần như cùng lúc với tiếng la của chàng, khối đá to lớn mà chàng bám vào long ra, rồi lăn khỏi mỏm đá bay vọt qua đầu bọn họ, rơi xuống vực ...

Tiếp cùng lúc với khối đá là hai thân hình của Chu Mộng Châu và Bạch Vân.

Chu Mộng Châu trong lúc hiểm nguy vẫn còn tỉnh táo vượt hiểm, hai tay chàng đã ôm cứng người Bạch Vân, vận khí đề chân lực thi triển "Hư không lăng bộ". Tuy vậy vì lúc này có thêm thân hình của Bạch Vân, trọng lượng nặng gấp đôi nên tốc độ rơi nhanh.

Nói thì chậm, nhưng lúc ấy mọi tình tiết xảy ra cực nhanh.

Chỉ nghe khối đá rơi xuống vực đánh "ầm" một tiếng, là hai thân hình cũng rơi xuống suối.
Prev 1 2 3 4 5 6 Next

Đọc tiếp: Chương 23 - Thập niên luận kiếm, quần hùng hội tụ
Quay lại: Chương 21 - Hối hận lỗi lầm Hồ Dã tự thú
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000421