XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 22 - Huyết ách Bạch gia hé màn bí ẩn


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 97
Chu Mộng Châu mặc dầu cố điều chân lực thi triển khinh công, nhưng tốc độ rơi cũng khá nhanh, nên người đánh ầm xuống suối, chàng cảm thấy thân hình ê ẩm. Bạch Vân đè trên người chàng nên chung quy không bị nguy hiểm gì.

Chu Mộng Châu ngồi dậy, cả người ướt sũng, nhưng cũng gượng cười vui mừng:

- May thật! Chúng ta thoát nạn!

Vừa nói chàng vừa ngước mắt nhìn lên vách đá, bỗng kinh ngạc la lên:

- A! Vân tỷ, nhìn kìa!

Bạch Vân nhìn theo chàng chỉ, mới thấy đó là một cửa hang nhỏ, chính đúng ngay nơi khối đá vừa long ra.

Chu Mộng Châu phì cười, nhịn đau nói:

- Chẳng phải đó là một cửa hang đó sao?

Bạch Vân trên mặt cũng mừng rỡ, thốt lên:

- Chẳng lẽ trong họa có phúc, trong phúc có họa?

Chu Mộng Châu đứng vụt dậy, thúc giục:

- Giờ tiểu đệ một mình lên trước, nếu thấy có phát hiện gì sẽ gọi Vân tỷ lên.

Bạch Vân gật đầu:

- Vậy cũng may, Châu đệ lên nhanh đi!

Chu Mộng Châu mặc dù lưng còn đau, nhưng tinh thần phấn chấn hẳn lên, nên liền chạy đến vách đá, leo lên vùn vụt. Phút chốc đã thấy chàng lên đến miệng hang.

Chu Mộng Châu lần bước vào trong, nhưng cửa hang lại bị bít kín bởi nhiều tảng đá khác, lần này những tảng đá có phần nhỏ hơn nhiều.

Chu Mộng Châu lòng mừng khấp khởi nghĩ:

- Chẳng lẽ đây đúng là cửa mật đạo năm xưa bị người của Quy Hồn Bảo dùng đá bít lấp?

Khi ấy chàng dùng lực vào hai tay thử lay một tảng đá, đá đầu nặng, nhưng cuối cùng cũng long ra.

Chu Mộng Châu mừng rỡ, ra miệng hang nhìn xuống gọi:

- Vân tỷ, lên đây!

Bạch Vân cao hứng liền bám vách đá mà lên, đến nơi đã thấy Chu Mộng Châu vừa xê dịch một khối đá thứ hai.

Chàng thở phì nói:

- Có lẽ là đây rồi!

Bạch Vân chăm chú nhìn, quả nhiên thấy những khối đá như được đem từ đâu đến đây bít lấp miệng hang, nàng nói:

- Xem ra chẳng sai đâu, chúng ta nhanh dỡ hết những khối đá này xem!

Vừa nói nàng vừa ra sức định đẩy một tảng đá lăn tiếp xuống vực, nhưng Chu Mộng Châu cản lại, nói:

- Đừng làm vậy, vừa rồi tảng đá kia rơi xuống gây tiếng động lớn, không biết người của Quy Hồn Bảo có nghe thấy không? Nếu để bọn chúng phát hiện thì hỏng mất.

Lúc ấy hai người dốc sức xê dịch những tảng đá chồng chất nhau, lát sau đã thấy lộ ra một đường hang rộng, đủ người đi lọt. Chu Mộng Châu lần bước đi trước, Bạch Vân bám theo sau.

Trong hang đen tối, nhưng bọn Chu Mộng Châu vốn đã có chuẩn bị từ trước mấy ngọn nến và đồ đánh lửa.

Chàng liền thấp lên một ngọn nến, dưới ánh sáng vàng nhợt cũng đủ nhận ra đường mật đạo hai bên là vách đá dựng đứng, tợ hồ như là một đường hang vốn có sẵn một cách tự nhiên.

Đường ngầm đi càng lúc càng dốc thoai thoải lên cao, trong đường ngầm không khí ẩm thấp ngột ngạt, nhưng với những người luyện võ công chuyên trường như bọn Chu Mộng Châu thì không trở ngại gì.

Đi được chừng hơn mười trượng, Chu Mộng Châu bỗng khựng người đứng lại, đưa ngọn nến tới trước để nhìn cho rõ. Bạch Vân cũng đã đứng bên cạnh chàng, nàng suýt nữa thì hét lên, trước mặt ngay bên vách đá là một bộ xương người trắng phếu. Rõ ràng người này đã chết trong tư thế ngồi tựa vào vách.

Chu Mộng Châu giọng xúc động hỏi:

- Có phải là hài cốt của Đinh lão đầu không?

Bạch Vân mạnh dạn tiến lên gần bộ xương, cúi xuống nhặt thanh kiếm lên ngắm nhìn.

Chỉ thấy đốc kiếm đề một chữ "Đinh", nàng liền gật đầu òa lên khóc:

- Hu hu ... Đúng là Đinh lão đầu rồi!

Chu Mộng Châu giờ tin chắc tất cả mọi chuyện mà chàng đã nghe được từ Hồ Dã, rõ ràng Đằng Thân đã tổ chức một cuộc thanh trừng tiêu diệt toàn gia họ Bạch.

Chàng cẩn thận xem xét quanh đống xương, nhưng chẳng thấy gì ngoài những mảnh vụn áo quần mục nát.

Chính lúc ấy bỗng nghe Bạch Vân la lên:

- A! Châu đệ, ngươi nhìn cái gì đây!

Chu Mộng Châu xoay người đưa ngọn nến gần vách đá, mới hay trên vách đá có những nét chữ nghuệch ngoạc được khắc sâu xuống bằng mũi đao hay kiếm. Chàng chau mày đọc được một cách dễ dàng, thấy ghi rằng "Huyết sát Bạch gia, đích thị Đằng Thân".

Vẻn vẹn đúng tám chữ, nhưng cũng đã thấy rất khó khăn, chứng tỏ Đinh lão đầu khắc những chữ này khi không còn cách sống sót, lực tận khí kiệt lắm rồi!

Bạch Vân lại tức tưởi khóc òe lên, hồi lâu nàng nghiến răng:

- Đằng Thân, ta nhất định xé xác ngươi trả chù cho cha mẹ ta, huynh đệ ta và những người gia quyến nhà họ Bạch.

Chu Mộng Châu an ủi nói:

- Đêm nay vậy coi như chúng ta đã thành công, tạm thời nén hận chờ đến đúng thời cơ, chúng ta cùng rửa thù một lần. Giờ nhanh trở ra trời cũng sắp sáng rồi đấy!

Bạch Vân gạt nước mắt, chấp tay vái bộ hài cốt lão Đinh ba cái, nói:

- Đinh lão, xin cứ an nghỉ ở đây, có ngày Bạch Vân xin hậu táng báo đền.

Nói rồi nàng mới chịu theo chân Chu Mộng Châu ra ngoài.

Ra đến cửa thạch đạo, Chu Mộng Châu mới tắt nến rồi bắt đầu leo trở xuống vực.

Nhưng khi chàng chỉ còn cách đáy vực chừng tầm hai trượng, bỗng nghe có tiếng chân người chạy phía dưới, tiếp theo là những tiếng quát tháo nghe rõ ràng:

- Có người đột nhập! Có người đột nhập! Mau bắt lấy!

Chu Mộng Châu giật mình, đưa mắt nhìn đã thấy năm sáu bóng người từ xa đang chạy đến, chàng liền ngước mắt lên nói nhanh:

- Người Quy Hồn Bảo đã phát hiện chúng ta, Vân tỷ, nhanh chạy!
Prev 1 2 3 4 5 6 Next

Đọc tiếp: Chương 23 - Thập niên luận kiếm, quần hùng hội tụ
Quay lại: Chương 21 - Hối hận lỗi lầm Hồ Dã tự thú
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000480