XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 20 - Bà xã à, anh đói


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 106
"Anh mắng ai là bà già hả?" Lương Tuấn Đào mất hứng trừng mắt quát hỏi.

Lâm Thông nghe tiếng liền quay đầu, thấy Lương Tuấn Đào, vẻ hung ác trên mặt biến mất, gã cúi đầu khom lưng hỏi thăm: "Em rể tới rồi à!"

Có thể nhận ra Lương Tuấn Đào yêu thích và nuông chiều Lâm Tuyết, chắc hẳn so với Nhị thiếu gia - gọi hắn một tiếng 'em rể' càng có lợi cho quan hệ thân thiết hơn.

"Ừ!" Lương Tuấn Đào gật gật đầu, xem như đã chấp nhận cách gọi này. Hắn không tiếp tục nhìn Lâm Thông mà quay đầu ân cần hỏi thăm Lâm Văn Bác: "Ba cảm thấy thân thể sao rồi? Có cần đến bệnh viện tĩnh dưỡng không?"

Lâm Văn Bác vội vàng chống batoong đứng dậy, tươi cười đáp: "Không cần đâu! Nhờ phúc của cô gia, ba thấy khỏe hơn phân nửa rồi!"

Hứa Tĩnh Dao ôm Tiểu Bảo đã ngủ say ân cần hỏi han: "Hai đứa ăn cơm chưa? Có muốn dùng bữa khuya không? Để mẹ đặt tiểu tổ tông này xuống rồi làm chút đồ ăn ngon cho hai đứa!"

"Không cần đâu." Lâm Tuyết lắc đầu, cô nói với Hứa Tĩnh Dao: "Tiểu Bảo đang ngủ, mẹ mau ẵm nó lên phòng đi!"

Như vậy, Hứa Tĩnh Dao liền ôm Tiểu Bảo lên lầu.

Lâm Á Linh giống như kẻ trộm, lúc nào cũng muốn co cẳng chạy. Thật ra cô ta không hề nghĩ Lâm Văn Bác sẽ đích thân gọi điện cho mình, còn bảo nếu đêm nay, trước khi đi ngủ mà không gặp được cô ta thì sẽ coi như không sinh ra đứa con gái này!

Hết cách, sau khi dùng cơm chiều, cô ta đành rình lúc người nhà họ Lương không chú ý, lén chạy ra ngoài, bắt taxi dựa theo địa chỉ cha mình cung cấp mà qua đây. Đâu ngờ vừa tới liền lần lượt bị mắng chửi, chưa đợi Lâm Văn Bác mở miệng, Lâm Thông đã chửi cô ta mất mặt trước.

Nói cái gì mà nuôi cô ta còn không bằng nuôi chó, nói cô ta vô lương tâm mất gốc ... Tóm lại một đống tội danh, không phải đều do ban ngày lúc Lưu Mỹ Quân đuổi bọn họ ra khỏi cửa, cô ta không nói giúp hay sao? Bọn họ cũng không thèm nghĩ lại, lúc ấy cô ta có thể tự bảo vệ bản thân mình đã là không tệ rồi, chẳng lẽ cứ nhất định phải cùng bọn họ bị đuổi đi mới được tính là hiếu thuận, mới được gọi là trượng nghĩa ư? Đáng hận nhất chính là Lâm Thông còn nói cô ta không bằng Lâm Tuyết, còn nói cái gì mà nếu không có Lâm Tuyết, cả nhà Lâm gia đã phải tới bãi rác ngủ.

Hừ, cô ta không phục! Đợi đến một ngày nào đó, khi cô ta trở thành Thiếu phu nhân Lương gia, bảo đảm tác dụng không nhỏ như Lâm Tuyết đâu! Cha con Lâm gia tầm nhìn hạn hẹp, chẳng lẽ mới vậy đã chắc chắn chuyện sau này sao? Đương nhiên bây giờ không phải lúc tranh luận, nhìn bộ dạng hung thần ác sát của Lâm Thông, nếu Lâm Á Linh dám cãi lại chắc chắn sẽ bị tát tai từng cái một.

Cô ta cúi gằm đầu mặt dày mày dạn mặc cho Lâm Thông thoá mạ, chửi đến mức chết đi sống lại, tam hồn rời xác... Cũng may Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết đã tới giải vây cho cô ta, không thì đêm nay chưa biết sẽ bị mắng đến lúc nào nữa!

Lâm Tuyết quét mắt qua phòng khách một lượt, thấy Hứa Tĩnh Dao đã ôm Tiểu Bảo lên lầu, cô cũng không ở lại thêm liền nói với Lương Tuấn Đào: "Chúng ta đi thôi!"

Lương Tuấn Đào gật gật đầu rồi tạm biệt Lâm Văn Bác: "Ba, chúng con đi đây!"

"Ừ!" Lâm Văn Bác thụ sủng nhược kinh, nhanh chóng cười nói: "Trễ như thế còn tới gặp ba, hiếm có người hiếu thuận vậy, ba rất vừa lòng! Lâm Thông, còn chày bửa ở đó giật mình làm gì? Mau tiễn em gái và em rể con đi!"

Lâm Thông nhanh chóng theo sau, nói: "Em rể và em ba đi thong thả nha!"

Không ai để ý tới gã, Lâm Á Linh cũng chạy chậm theo, cô ta hô lên: "Đợi một chút! Đưa tôi cùng đi với! Muộn thế này, ở đây cũng không tìm thấy taxi, đêm nay không về thì chắc chắn ngày mai mẹ sẽ trực tiếp nhốt tôi ở ngoài cửa mất!"

Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết đều không để ý tới cô ta nhưng cũng không từ chối. Dù sao trễ thế này, nếu Lâm Á Linh không đi nhờ xe, về nhà quả thực khó khăn.

Lâm Á Linh mặt dày chen lên xe, cố gắng lui vào một góc, còn không nói lời hẹn gặp lại với Lâm Thông.

Chờ xe khởi động lái ra khỏi sân, cô ta như được tiêm thuốc kích thích, tinh thần tỉnh táo liền bắt đầu nghiến răng nghiến lợi ra sức mắng mỏ Mạc Sở Hàn, bảo hắn mất hết lương tâm, ác độc đuổi người nhà họ Lâm ra khỏi cửa, thật sự quá xấu xa.

"Không biết rốt cuộc hắn phát điên gì nữa! Trước kia đâu mất trí như vậy! Chắc chắn lại có người kích thích hắn rồi!" Lâm Á Linh liếc Lâm Tuyết, ngấm ngầm hại người: "Rốt cuộc là ai đã đắc tội với hắn chứ? Làm gì mà để hắn tức giận kích động đến mức thú tính đại phát, hại cả nhà chúng ta bị đuổi, rõ là ...."

Theo lời nói ra, sở dĩ Lâm gia bị đuổi đi hoàn toàn do bị Lâm Tuyết liên lụy, bởi người có thể làm Mạc Sở Hàn thú tính đại phát không còn ai khác ngoài Lâm Tuyết!

Lâm Tuyết không khỏi nhớ tới một câu nói của Mạc Sở Hàn, hắn nói chưa thủ tiêu Lâm gia vì vốn định thẳng tay chém giết hai nhà Vân Lâm! Nếu không bởi vì cô, có lẽ Lâm gia sớm đã bị diệt không người nối dõi!

Tới hôm nay, Mạc Sở Hàn đuổi Lâm gia ra khỏi cửa, xem ra hắn thật sự... hoàn toàn đã vứt bỏ tia tình cảm cuối cùng với cô!

Lâm Tuyết lạnh lùng cười, cô không tranh luận với Lâm Á Linh, ánh mắt liếc qua như đang coi một đứa nhỏ giở thói ngang ngược.

1 2 3 ... 7 Next

Đọc tiếp: Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng
Quay lại: Chương 19
Danh sách chương
Chương 8 - Trở về sẽ xử lý cô
Chương 9 - Thủ trưởng gái lâm
Chương 10 - Lại căn tôi (ấm áp)
Chương 11 - Bà xã định đoạt
Chương 12 - Bà xã anh chạy kìa
Chương 13 - Nổi giận
Chương 14 - Nhớ cho kỹ ai mới là người đàn ông của em
Chương 15 - Khi thân mật với bà xã, đừng ai đến làm tôi mất hứng
Chương 16 - Ông chủ sau hậu trường
Chương 17 - Phí tổn thanh xuân của hai chị em cô là bao nhiêu
Chương 18 - Cho nổ chuồng chố của hắn
Chương 19
Chương 20 - Bà xã à, anh đói
Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng
Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi
Prev 1 ... 3 4 5 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000547