watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 3 - Lưu lại cho em chút kỷ niệm


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 8
"Cái gì?" Lương Tuấn Đào ngẩng đầu, trong mắt biến sắc mãnh liệt, hắn trầm giọng hỏi : "Cô ấy nói vậy sao?"

"Đúng vậy!" Vân Phàm gật đầu: "Cô ta còn nói, nếu anh kiên quyết ép buộc cô ta rời đi, Hoàng Y Na sẽ cắt cổ tay lần nữa, quyết chết ở nơi này!"

"..." Được lắm, dám lấy cái chết ra để uy hiếp hắn. Mí mắt Lương Tuấn Đào giật giật, trong nháy mắt chợt thấy không có cách nào nắm chắc được Hoàng Y Na. Mời đến thì dễ, đuổi đi lại khó, sai là ở bản thân mình, hắn không nên vì giận dỗi với Lâm Tuyết mà đưa Hoàng Y Na tới đây, đã không quyết được vấn đề gì, ngược lại còn khiến mọi chuyện càng phức tạp hơn.

Lâm Tuyết đứng bên cạnh không nói lời nào, lạnh lùng liếc Lương Tuấn Đào một cái, ngụ ý thật rõ ràng: chính mình rước lấy phiền toái thì tự nghĩ cách mà giải quyết đi!

Trầm mặc một hồi, Lương Tuấn Đào lên tiêngs: "Để tôi đến nói chuyện với cô ấy."

"Không cần, em đã đến rồi." Lời còn chưa dứt đã thấy Hoàng Y Na sắc mặt đau ốm, thở hổn hển đi tới. Cô ta lắc lư như thể bất kì lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Lương Tuấn Đào đành phải qua đó, bước nhanh lại đỡ lấy Hoàng Y Na. "Làm thế nào mà em tới được?"

"Đương nhiên là em đi tới." Hoàng Y Na vất vả thở hổn hển, hai mắt không có thần khí, cả người mềm nhũn, cô ta nhân cơ hội này mà dựa vào lồng ngực Lương Tuấn Đào, sau lại giả vờ đẩy hắn ra. "Không cần trông coi em, làm vậy phu nhân anh sẽ hiểu lầm mất."

Lâm Tuyết cười lạnh, nếu sợ cô hiểu lầm thì sao cô ta còn lấy cái chết và sự thúc ép ra để được ở lại Sư đoàn? Cô lại gặp phải một nữ nhân thích làm bộ làm tịch nữa rồi! Lâm Tuyết rất hận Thư Khả, hận ô cập ô, cô ghét những nữ nhân hay cố làm ra vẻ.

Khi đã mất hứng, Lâm Tuyết cũng không thích giả vờ vui vẻ làm gì, đang lúc Lương Tuấn Đào không có cách nào đẩy được Hoàng Y Na ra, cô bình thản đi đến cạnh họ, nhìn nữ nhân thoạt trông bệnh đến sắp tắt thở, hỏi: "Bệnh của cô thực sự rất nặng sao?"

Hoàng Y Na dựa sát vào Lương Tuấn Đào giả vờ như không nghe thấy lời Lâm Tuyết nói, cô ta vụng trộm quan sát sắc mặt cô, cảm thấy cô không dễ đối phó cho lắm, trong lòng bắt đầu suy tính cách xử lý.

"Không nghe rõ tôi nói gì sao, xem ra bệnh tình thực sự quá nghiêm trọng rồi." Lâm Tuyết xoay người nói với Vân Phàm: "Bác sĩ Vân, xin anh đưa cô ấy tới bệnh viện khám chữa ngay. Bằng không,nếu có vấn đề gì xảy ra, cả tôi và anh đều không gánh nổi trách nhiệm đâu."

Vân Phàm mỉm cười, núm đồng tiền trên má hiện lên rất động lòng người, anh ta nhìn Lâm Tuyết, lại nhìn nhìn Hoàng Y Na, cuối cùng ánh mắt đặt trên bàn tay đang đỡ lấy Hoàng Y Na nhưng lại như cầm phải con nhím đầy gai nhọn của Lương Tuấn Đào, "khụ" một tiếng, sau đó gật đầu nói: "Được."

"Không!" Hoàng Y Na nghe hai người kia nói muốn tống tiễn mình đi mà Lương Tuấn Đào không hề phản đối, cô ta vội mở to mắt, đưa cổ tay phải tới trước mắt hắn, nơi đó quấn băng gạc màu trắng rất dày, Hoàng Y Na buồn bã nói: "Em nói rồi, cho dù chết em cũng muốn chết bên cạnh anh. Nếu anh ép em, ngay bây giờ anh sẽ thấy em cắt một đao!"

Cô ta giật ra lớp băng gạc quấn trên cổ tay mình, lớp vải rơi xuống, trong nháy mắt lộ ra vết dao cứa chưa lành trôn thật rợn người, trên cổ tay Hoàn Y Na còn khắc rõ vết sẹo, thoáng nhìn qua vết cắt rất sâu.

"Y Na, em bình tĩnh chút đi!" Dù gì lòng dạ của Lương Tuấn Đào cũng không phải sắt đá, lúc trước Hoàng Y Na vì cứu hắn mà thiếu chút nữa đã bỏ mạng, hiện tại lại một thân bệnh tật, bất luận thế nào hắn cũng không thể mở mắt đứng nhìn cô ta vì hắn mà đau lòng tổn hại sức khỏe lần nữa. "Anh không nói sẽ đuổi em đi... Như thế này nhé, tạm thời em ở lại đây điều dưỡng, chờ cơ thể hồi phục rồi hẵng quyết định sau."

Trong đôi mắt đẹp của Hoàng Y Na hiện ra một tia vui sướng, Lương Tuấn Đào rốt cuộc vẫn đối xử với cô ta như vậy. Liếc mắt về phía Lâm Tuyết đang trầm mặc bên cạnh, cô ta đắc ý hơi nhướng môi. Cả người Hoàng Y Na đột nhiên mềm oặt, yếu đuối ôm lấy người đàn ông kia. "Tuấn Đào, đầu em choáng váng quá."

Lương Tuấn Đào đành phải đỡ lấy cô ta, trong chớp mắt hắn cảm thấy xấu hổ không được tự nhiên. Chờ đến lúc vất vả lắm mới đưa được nữ nhân mềm nhũn không xương trong lòng đến được ghế sô pha thì bóng dáng Lâm Tuyết đã biến đâu mất rồi? Lâm Tuyết trốn trong phòng ngủ, ngồi trước gương trang điểm thoa thuốc, vết rách trên môi đã có từ trước, nay lại bị tên cầm thú kia cắn mạnh lần nữa, vết thương thật không nhẹ.

Miệng không ngừng đau, sâu trong cơ thể cũng đau. Đó là nội thương, chỉ cần đi đường hoặc nghiêng người đều có thể tác động tới, Lâm Tuyết nhẫn nại chịu đựng không nói cho ai biết, cô sợ bị người khác nhìn thấy hơn.

Cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra, bóng dáng cao lớn của Lương Tuấn Đào tiến vào. Hắn thấy cô co mình trong góc như có tâm sự nặng nề, trong lòng không khỏi thương xót, nhẹ nhàng đi tới cạnh cô.

"Bà xã à." Lương Tuấn Đào rất thích cái nick name này, từ miệng hắn kêu lên bằng giọng nói dễ nghe, gọi ra càng thêm phần ý cảnh và thú vị. Hắn cúi đầu đánh giá tiểu nữ nhân đang yên lặng không lên tiếng, nhỏ giọng cười hỏi: "Lại ăn dấm sao?"

Mặc kệ hắn, Lâm Tuyết ôm mình chuyển hướng, tiếp tục bôi thuốc.

Prev 1 2 3 4 ... 8 Next

Đọc tiếp: Chương 4 - Đêm nay phải dỗ dành cô ấy
Quay lại: Chương 2 - Bà xã à, hiện tại anh chỉ yêu em
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.000428