watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 3 - Lưu lại cho em chút kỷ niệm


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 16
"Anh biết lỗi rồi, anh xin kiểm điểm!" Người nào đó mắc phải sai lầm nghiêm trọng, thành khẩn bày tỏ nguyện vọng của mình.

"Em phạt anh đi. Trừ đánh vào mặt ra, tùy em xử trí thế nào cũng được."

Cầm hộp thuốc ném một phát, Lâm Tuyết tiếp tục đứng dậy lấy tạp chí quân sự từ giá sách, tùy tiện ném vào người Lương Tuấn Đào.

Cả ngày hôm nay cô không ra khỏi cửa, vừa sợ người khác chê cười miệng mình bị thương vừa không muốn đối mặt với những ánh mắt nghi ngờ hay bị đám chiến hữu lén lút bình luận.

Sáng sớm, Lâm Tuyết cùng Lương Tuấn Đào ân ân ái ái tới nhà ăn dùng bữa, khi mọi người trêu ghẹo bọn họ, tuy cô rất ngượng ngùng nhưng cũng không dám già mồm cãi láo. Dù sao cô và Lương Tuấn Đào đã lĩnh giấy đăng kí kết hôn, hai người cãi lộn quá mức, đưa ra một ít màn chắn để che lại cũng chưa đủ.

Nhưng hiện tại còn tính toán gì nữa? Hắn đã đưa người yêu đầu tiên của mình đến, còn thả ở đây, không dâm loạn cũng không thuần khiết khiến cả Sư đoàn bàn luận sôi nổi, chuyện này càng làm Lâm Tuyết thấy mất thể diện.

Trong lòng tức giận, cô dứt khoát trốn trong phòng ngủ, xem tv, xem sách giết thời gian.

Người nào đó đuối lý, không dám truy cứu việc Lâm Tuyết chưa xin phép đã tự ý rời khỏ cương vị, bây giờ vừa bận rộn xong công việc không phải hắn liền đến tìm Lâm Tuyết giải thích sao?

"Bà xã à, em đại nhân đại lượng đừng so đo với anh. Anh quên mất mình là người đã kết hôn rồi, quên mất mình đã tìm được tổ chức, đã làm việc thì không thể nào lại vô tổ chức vô kỉ luật như thế nữa. Anh xin kiểm điểm nhận lỗi, sau này cam đoan không dám tái phạm!" Thái độ của Thủ trưởng đại nhân rất thành khẩn, ở trước mặt vợ yêu tiến hành kiểm điểm sâu sắc, bộ dáng so với khi tuyên thệ nhập ngũ còn thấy nghiêm túc hơn.

Nhưng Lương Tuấn Đào cũng lén lút lau mồ hôi trong lòng: nếu bị nhóm binh lính sĩ quan, thuộc hạ của hắn nhìn thấy, thì hắn đâu còn uy tín để lãnh đạo Sư đoàn nữa.

Nhìn thái độ nhận lỗi thành khẩn của hắn, Lâm Tuyết cũng chuyển biến tốt hơn . Cô nâng mắt, lạnh lùng liếc Lương Tuấn Đào một cái, thẳng thắn hỏi: "Anh định làm gì?"

Lương Tuấn Đào không giả ngu, hắn biết Lâm Tuyết đang muốn hỏi mình sẽ thu xếp cho Hoàng Y Na thế nào, thoáng suy nghĩ, sau đó dứt khoát trả lời : "Trước hết để cô ấy ở lại Sư đoàn dưỡng bệnh, chờ thân thể tốt lên, anh sẽ an bài tiếp. Vợ à, em yên tâm, anh lấy tư cách của quân nhân ra thề: sẽ trông coi thân thể mình thật tốt!"

Hơi hơi hé miệng nhỏ, Lâm Tuyết nhìn hắn, cô gái thanh lệ nhưng bộ dáng nhỏ nhắn thật cám dỗ người ta phạm tội.

Người nào đó thấy trong lòng ngứa ngáy không yên, theo thường lệ liền không chút khách khí lại gần Lâm Tuyết như ác hổ chụp bắt con mồi.

"Anh có thể đừng cầm thú như vậy được không?" Lâm Tuyết đúng là không chịu nổi hắn, hai người mà đơn độc ở cùng một chỗ, rất ít khi thấy hắn không động tình."Lương Tuấn Đào, anh còn xằng bậy em sẽ giận đấy!"

Lời này quả nhiên hữu hiệu, người nào đó thật sự kiềm chế được bản thân mình, huống chi Nhị đệ của hắn đang bệnh nhẹ, phải tĩnh dưỡng vài ngày mới có khả năng khai chiến.

Lương Tuấn Đào siêu siêu vẹo vẹo quấn quýt lấy cô trong chốc lát, khẳng khái nói: "Ngày mai lão gia được nghỉ, anh sẽ đưa em đi xem xe."

*

"Mấy thứ này đều phải nhẹ tay đặt xuống. Chú ý đừng làm vỡ." Thư Khả tự mình chỉ huy công nhân khuân vác, đưa một số đồ dùng gia đình xa xỉ mới tinh đến bài trí trong phòng ngủ ấm áp rộng lớn.

Căn phòng này được đặc biệt chuẩn bị cho Lâm Tuyết , rất nhiều đồ đạc bên trong đều do Thư Khả tự mình mua về và bày biện, giữa phòng lộ ra xa hoa, ấm áp nhưng không khoa trương, đúng phong cách mà Lâm Tuyết yêu thích.

Cô ta hiểu rõ Lâm Tuyết nên toàn bộ nơi này đều được bài trí phù hợp với con mắt thẩm mỹ và sở thích của cô. Mạc Sở Hàn nhìn qua cảm thấy khá là hài lòng, liền gật đầu khen ngợi: "Vất vả cho em quá."

"Sở Hàn, anh không nên nói mấy lời khách sáo này với em. Chỉ cần anh vui vẻ, em tình nguyện làm bất cứ chuyện gì." Thư Khả rộng lượng kéo tay Mạc Sở Hàn, cười ngọt ngào nói: "Anh yên tâm, em sẽ chung sống với Lâm Tuyết thật tốt, tuyệt đối không tranh giành tình cảm cùng cô ấy."

Mạc Sở Hàn giật mình, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Thật ra, hắn định sau khi quay lại với Lâm Tuyết sẽ chia tay Thư Khả trong hòa bình. Hắn sẽ bồi thường vật chất gấp bội cho cô ta nhưng thấy Thư Khả hiền lương độ lượng, không so đo tính toán chút nào, Mạc Sở Hàn làm thế nào cũng không nói ra được lời chia tay!

Nếu Lâm Tuyết có được một nửa sự hiền lương rộng lượng của Thư Khả hoặc có thể thâm tình hậu ý bằng nửa cô ta thì đã không khiến hắn phải khó xử thống khổ như bây giờ

Đôi khi, Mạc Sở Hàn cũng muốn thỏa hiệp, cùng Thư Khả kết hôn sinh con, nương tựa bên nhau đến lúc đầu bạc, dù sao cô ta cũng yêu hắn, mọi thứ đều dành hết cho hắn. Nhưng sâu trong nội tâm, Mạc Sở Hàn vẫn chưa chịu cam lòng.

Dù thế nào hắn cũng không thể bỏ qua cho Lâm Tuyết, nếu thật sự hết cách cứu vãn, hắn tình nguyện dùng một viên đạn bắn chết cô chứ không thể khoan dung chấp nhận việc cô tươi cười hạnh phúc bên cạnh người đàn ông khác.

Prev 1 2 3 4 5 ... 8 Next

Đọc tiếp: Chương 4 - Đêm nay phải dỗ dành cô ấy
Quay lại: Chương 2 - Bà xã à, hiện tại anh chỉ yêu em
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000396