Duck hunt
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 267
- Mời Thiếu bảo chủ giữ Lý cô nương, để lão nạp Thiên Tâm đi gặp cao nhân.

Lại nói Chu Mộng Châu ngầm nấp bên trong, hiển nhiên đã nhìn thấy hết cử động của đối phương. Khi ấy chàng cố tình rung cành cây để Kim Châm Thánh Nữ ra tay, rồi vội lướt người đi nơi khác. Bấy giờ thấy lão hòa thượng thả Nam Thiên Nhất Yến cho Đằng Tiểu Thanh, phóng đến hướng mình thì không khỏi chấn động, thầm nghĩ lão hòa thượng này quả cao cường.

Thiên Thâm pháp sư bổ người tới là vung chưởng đánh liền hai chưởng, chỉ thấy ba gốc cây lớn bằng bắp chân đổ ào ào, thế nhưng vẫn không bức nổi Chu Mộng Châu xuất hiện.

Lão không khỏi ngớ người, chẳng hiểu đối phương đã chạy đi đằng nào.

Nguyên là Chu Mộng Châu vừa thấy bóng lão lướt đến đã liền thi triển Lăng ba nhiếp bộ xẹt người đi, mới thoát khỏi mấy chưởng của lão hòa thượng chấn động.

Đúng lúc này, trong rừng đấu lại xuất hiện thêm hai bóng người nữa, đã nhận ra chính là Lê Sơn Dã Tẩu và Tý Ngọc Kim Thoa Siêu Thiên Dân.

Hai lão già lúc ngoài bìa rừng bị bọn Chu Mộng Châu bỏ rơi, ban đầu phẫn nộ, thế nhưng Tý Ngọc Kim Thoa thì đã nghe chuyện Chu Mộng Châu gần đây đả bại Hoa Nguyệt Đầu Đà và cả Thất Bộ Truy Hồn cho nên thấy chuyện bị chàng bỏ rơi, không có gì là đáng hổ thẹn.

Duy chỉ có Lê Sơn Dã Tẩu trong mắt lão vẫn xem Chu Mộng Châu chỉ là hàng tiểu bối hậu học, cho nên đã giận càng giận hơn, mới quyết phóng chạy truy lùng cho được.

Vừa rồi còn ngoài xa đã nghe thấy tiếng quát tháo nên hai lão mới lần chạy đến.

Đằng Tiểu Thanh vừa thấy mặt Tý Ngọc Kim Thoa Siêu Thiên Dân thì quát hỏi ngay:

- Tên tiểu tử họ Châu kia đâu?

Siêu Thiên Dân lúng túng, chẳng lẽ đáp là bị bỏ rơi? Mà không đáp thì lại không được, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.

Nam Thiên Nhất Yến cười nhạt chen vào nói:

- Khỏi cần nói cũng biết là bị bỏ rơi lại sau rồi! Thú thật mà nói, nếu luận chân tài thực học thì bọn các ngươi liên thủ lại cũng không phải là đối thủ của người ta đâu.

Thiên Tâm pháp sư không tin, hừ một tiếng hỏi ngược lại:

- Nếu hắn là chân tài thực học, tại sao bị Thiếu bảo chủ cầm giữ?

Nam Thiên Nhất Yến không đáp mà nói tiếp:

- Nếu ta đoán không sai thì họ Chu chỉ ở quanh quẩn đâu đây, những lời chúng ta vừa nói đã bị nghe hết!

Thiên Tâm pháp sư cao giọng khích:

- Chỉ cần hắn dám ra mặt đấu với lão nạp vài chiêu, lão nạp mới phục hắn! Bằng không ...

Thiên Tâm pháp sư khích chưa hết câu, mọi người đã thấy mắt loáng lên thêm một nhân ảnh. Thiên Tâm pháp sư chỉ vừa nhìn thấy thân pháp xuất hiện của Chu Mộng Châu thì cũng đã giật mình, bất giác lời ngưng ngang cửa miệng.

Chu Mộng Châu vốn cố ý thi triển thân pháp uy hiếp đối phương, cho nên mới dụng đến Lăng ba nhiếp bộ. Lúc này đứng giữa trường nhìn Thiên Tâm pháp sư hiên ngang nói:

- Ngươi muốn tỷ đấu vài chiêu với ta không khó, thế nhưng ngươi có dám bảo hắn nghe theo lời ngươi không, nếu ta có điều kiện?

Hiển nhiên hắn ở đây, chàng muốn ám chỉ là Đằng Tiểu Thanh.

Thiên Tâm pháp sư chau mày nói:

- Còn phải xem điều kiện của ngươi như thế nào?

Chu Mộng Châu cao giọng nói:

- Có ba điều kiện, nếu may mà ta thắng, thì thứ nhất thì phải để cho Đào huynh tự do rời khỏi đây, sau này các ngươi nếu có thân tài thực lực thì không khó tìm bắt lại hắn. Thứ hai những vật trong người ta bị các ngươi soát lấy, phải trả lại hết cho. Thứ ba, bất luận đêm nay thắng thua thế nào, thì đêm trung thu tại hạ sẽ phó hội với Quy Hồn Bảo, lấy lại chút nợ xưa của ân sư.

Thiên Tâm pháp sư hơi lúng túng, lão ta thật không biết Quy Hồn Bảo chủ năm xưa có khúc mắc gì với Kim La Hán, lúc này chỉ đưa nhanh mắt nhìn Đằng Tiểu Thanh như chờ sự chứng thực.

Chẳng ngờ Đằng Tiểu Thanh cũng không hề biết chuyện năm xưa của cha mình với Kim La Hán, chỉ lắc nhẹ đầu.

Thiên Tâm pháp sư nghĩ chuyện này chỉ có thể chờ đến khi hồi bảo hỏi đích thân Bảo chủ thì mới biết được, khi ấy gật đầu nói:

- Được, cứ theo điều kiện của ngươi, nhưng chỉ cần ngươi thắng được lão nạp, mau lấy binh khí đi!

Chu Mộng Châu khẳng khái đáp:

- Chúng ta đánh ba chưởng phân thắng bại, được chứ?

Thiên Tâm pháp sư nghe vậy thì hậm hực thầm nghĩ:

- Thằng nhãi thật cuồng ngạo, dám đấu nội công với lão nạp!

Chu Mộng Châu nói xong đã vận khí đề tức chuẩn bị ứng phó. Thiên Tâm pháp sư không nói thêm tiếng nào, người lướt đến, tay áo phất lên phát liền một chưởng.

Chu Mộng Châu không nóng vội, chỉ thuận tay phát ra một chưởng nghênh tiếp, hai chưởng chạm nhau, song phương bộ pháp bất động không ai có chút biểu hiện thua kém.

Thật ra đứng bên ngoài quan sát thì ai cũng có thể hiểu được chưởng đầu song phương chỉ cốt thăm dò nội lực nhau mà thôi. Chỉ thấy Thiên Tâm pháp sư đầu mi hơi nhíu lại, tợ hồ như có chút bất ngờ, rồi lão từ từ phát chưởng tiếp, lần này đã thấy kình lực phát ra cuồn cuộn.

Prev 1 ... 4 5 6 7 8 9 Next

Đọc tiếp: Chương 16 - Kiếm lệnh tái xuất giang hồ
Quay lại: Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000019s. Total load: 0.000510