Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 13 - Hăng hái làm việc


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 94
Ăn đã no, Lâm Tuyết đứng dậy tự rót cốc nước cho mình rồi chậm rãi ngồi xuống uống hết.

"Vèo!" Lương Tuấn Đào vứt đôi đũa lên bàn, quắc mắt đứng lên "Ăn xong rồi thì về!"

***

Trên đường trở về không khí trở nên cứng ngắc. Khuôn mặt Lương Tuấn Đào như bao phủ một tầng băng mỏng, không khí lạnh lẽo nguy hiểm bao trùm.

Lâm Tuyết trước sau vẫn điềm tĩnh như nước, cô ngồi ở ghế sau thản nhiên ngắm cảnh vật bên ngoài (lời tác giả: bởi trong xe khí áp quá thấp, đây cũng là cách giảm sức ép của LT)

Một đường yên lặng cho tới khi bọn họ dừng lại trước quân khu. Dọc đường, các chiến sĩ thấy xe riêng của Đoàn trưởng thì rối rít đứng nghiêm chào, trong mắt họ tràn đầy sự sung bái.

Năm ấy Lương Tuấn Đào 27 tuổi đã đảm nhận chức vụ Thượng tá Phi Ưng đoàn bằng chính thực lực của mình, chiến tích huy hoàng của hắn được cả quân khu truyền tụng. Cả tướng sĩ quân khu dã chiễn lẫn chiến sĩ Phi Ưng đoàn đều tâm phục khẩu phục.

Xe dừng bánh trước tòa nhà hành chính, khi Lâm Tuyết chuẩn bị xuống xe chỉ nghe thấy Lương Tuấn Đào hô lên: "Từ từ!"

Cô bất đắc dĩ phải ngồi yên tại chỗ.

Một loạt tiếng động lích ca lích kích vang lên. Từ chiếc túi nhỏ mang theo bên mình, Lương Tuấn Đào lấy ra một chiếc bấm móng tay, hắn nghiêng đầu nói với cô: "Đưa tay đây."

Lâm Tuyết có chút không hiểu nên hỏi hắn: "Anh muốn làm gì?" Chẳng lẽ hắn muốn cắt móng tay cho cô?

Quả nhiên, Lương Thượng tá đã dùng hành động thực tế của mình làm câu trả lời, hắn giơ tay về phía Lâm Tuyết, sau đó kéo bàn tay bị đâm thủng kia, bắt đầu giúp cô cắt móng tay.

Lương Tuấn Đào ngồi ở ghế trước, Lâm Tuyết ngồi ở ghế sau, tư thế của hai người có chút không tự nhiên, nhưng người đàn ông này cũng không bực mình chút nào, ngược lại, hắn làm rất nghiêm túc.

Bên ngoài, thiên quân vạn mã đứng chờ, nhìn qua kính xe nhưng không thấy được cảnh tượng bên trong, có lẽ họ vĩnh viễn không tưởng tượng được : Lương Đoàn trưởng mà họ sùng bái vẫn chậm rãi chưa xuống xe, hắn còn ở đó cắt móng tay cho một cô gái.

Lâm Tuyết mở to mắt ngạc nhiên, cô không ngờ Lương Tuấn Đào thực sự tự mình giúp cô cắt móng tay. Trong lúc nhất thời trở tay không kịp cô muốn rút tay lại nhưng kéo không ra đành xấu hổ tùy cho hắn nắm.

"Xương sườn đau đớn uống vài viên thuốc giảm đau là được, móng tay đâm vào lại không ngừng đau nhức, vậy có phải thành hai chỗ bị đau không? Ngốc!" Lời nói trách cứ song giọng điệu trong đó lại hàm chưa sủng nịch, Lương Tuấn Đào ngẩng mặt liếc cô một cái dò xét, con ngươi đen bóng như hai đầm lầy u tối lại giống hàn tinh sáng chói, khiến người ta sợ hãi.

Đáy lòng hơi hơi rung động, Lâm Tuyết tránh cái nhìn chăm chú của hắn, lông mi dài hạ xuống che giấu đôi mắt đau thương và bất đắc dĩ.

Cô đâm sâu vào lòng bàn tay mình là để lấy đau trị đau, bởi so với nỗi đau thân thể nỗi đau trong lòng khắc sâu tới ngàn vạn lần. Khi Mạc Sở Hàn tuyệt tình tát cô, khi hắn tàn nhẫn đá cô một cước bay xa, trong một khắc kia cô đã hiểu được như thế nào là mất hết can đảm.

Nếu có thể, Lâm Tuyết hi vọng trong khoảnh khắc ấy mình được chết! Nếu cô chết người đàn ông lãnh khốc ham thích chém giết kia có thể động lòng không? Khuôn mặt lạnh lùng của hắn có thể mảy may nuối tiếc?

Vì cái gì đến tận giờ khắc này đáy lòng cô vẫn không thể từ bỏ hi vọng xa vời cùng ảo tưởng đáng thương?

"Được rồi." Lương Tuấn Đào thổi thổi bàn tay đã được cắt móng gọn ghẽ, hắn vừa lòng cười nói: "Cắt móng vuốt của con mèo nhỏ, xem cô còn dám lỗ mãng nữa không."

Lâm Tuyết tỉnh lại, chậm rãi rút tay mình về, đầu ngón tay vẫn lưu lại hơi ấm từ bàn tay lớn kia, cô nhanh chóng nắm tay lại. Quả nhiên, dù cô nắm thật chặt móng tay cũng không thể làm bị thương lòng bàn tay.

"Xuống xe đi!" Không rõ vì duyên cớ gì ánh mắt hắn cứ đuổi theo cô, giống như trên thân thể hắn có loại lực từ nào đó.

Chấm dứt đau thương cùng ảo tưởng, Lâm Tuyết đẩy cửa xe ra.

"Từ từ đã!" Lương Tuấn Đào lại ngăn cô lại.

Cô có chút không kiên nhẫn lạnh lùng hỏi hắn. "Thủ trưởng đại nhân còn có gì chỉ thị?"

Thấy thần sắc Lâm Tuyết không tốt, trong bụng Lương Tuấn Đào đầy lời nhưng chỉ có thể nuốt trở lại nói một cách ngắn gọn. Do dự trong chốc lát, hắn lúng túng nói: "Kì thật ... Nếu hôm nay kẻ bị Mạc Sở Hàn đả thương chỉ là một con chó thì tôi sẽ không cùng hắn đánh lớn như vậy."

Đầu tiên Lâm Tuyết ngẩn ra, chậm rãi quay lại thời điểm hiện tại, cô có chút dở khóc dở cười. Lại nói tới Lương Thượng tá không biết có phải do quân vụ bận rộn hay không mà hắn vội vội vàng vàng xuống xe, đi trước một bước.

***

Khi Mạc Sở Hàn được đưa về bệnh viện quân khu bộ đội đặc chủng, mình mẩy thương tích máu me đầm đìa, khuôn mặt tuấn tú xưng phù như đầu heo.

Lí Ngạn Thành sợ đến mức hồn bay phách tán, ông liên tục chất vấn mấy tên bộ đội đặc chủng đi theo Mạc Sở Hàn rốt cuộc đã xảy ra việc gì.

1 2 Next

Đọc tiếp: Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Quay lại: Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Danh sách chương
Chương 46 - Chúng ta còn chưa động phòng đâu
Chương 47 - Mâu thuẫn
Chương 48 - Danh phận
Chương 49 - Ngoài ý muốn
Chương 50 - Vợ anh đang nhìn chúng ta đấy
Chương 51 - Tình yêu khuynh thành
Chương 52 - Không hợp lẽ thường
Chương 53 - Cách thế ôn tồn
Quyển 2 - Chương 1 - Nước đổ khó hốt lại
Chương 2 - Bà xã à, hiện tại anh chỉ yêu em
Chương 3 - Lưu lại cho em chút kỷ niệm
Chương 4 - Đêm nay phải dỗ dành cô ấy
Chương 5 - Điên cuồng xâm chiếm
Chương 6 - Loại nguy hiểm
Chương 7 - Tôi muốn cho cô xuống địa ngục
Prev 1 2 3 4 5 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000387